⬅ Trước Tiếp ➡
Trên mặt Thẩm Minh Phỉ nhất thời hiện lên vẻ chột dạ.
Lục Căng Nhan thầm nghĩ Quả nhiên, cô ta biết Hai mẹ con nhà này là cùng một loại người
Cô đang định mở miệng oán người, Lục Thâm lại mở miệng trước cô một bước "Con nhằm vào Nhan Nhan làm gì? Sáng hôm qua mẹ con đột nhiên bị cảnh sát mang đi, lúc ấy Nhan Nhan căn bản không có ở nhà, con bé cái gì cũng không biết."
Lời này lại càng chọc giận Thẩm Minh Phỉ "Cô ta cái gì cũng không biết? Ông có biết không, chính là bởi vì cô ta mẹ tôi mới..." Đột nhiên nghĩ tới điều gì, Thẩm Minh Phỉ tɾong phút chốc ngừng nói.
Lục Căng Nhan như cười như không nhìn cô ta "Bởi vì tôi sao? Mẹ cô đã làm gì tôi sao?"
Lục Thâm lập tức cảnh giác "Có ý gì?"
Lúc cảnh sát mang Thẩm Vạn Nguyệt đi chỉ nói có người tố cáo bà cố ý đả thươռg người khác, chi tiết cụ thể ông cũng hỏi không ra, tóc gáy Lục Thâm tɾong nháy mắt dựng đứng, ông sốt ruột hỏi Lục Căng Nhan "Có phải Thẩm Vạn Nguyệt đã làm gì con không?"
Chuyện đêm bị bỏ thuốc đã thành kết cục đã định, Lục Căng Nhan không muốn làm phiền bác nữa, ra vẻ thoải mái nói "Chuyện gì cũng không có, con rấttốt. Về phần bác dâu, đoán chừng là đắc tội với người nào đó."
Người nói vô tình người nghe có tâm, sắc mặt của Thẩm Minh Phỉ đột nhiên đại biến. Cô ta nhớ tới mẹ mình trước khi bị mang đi đã nói với cô ta "Mẹ đã đắc tội người không nên đắc tội, không nghĩ tới con nha đầu kia vậy mà trèo lên người kia..."
Chỉ nghĩ đến thế lực của người kia ở thành phố Giang, Thẩm Minh Phỉ đã phát lạnh khắp người.
"Nào, ăn măng cụt đi." Bà nội mặc kệ những thứ này có hay không, bà chỉ phụ trách cho cháu ngoan của mình ăn no.
Lục Căng Nhan "A ừm" một ngụm ngậm lấy, vui rạo rực "Cảm ơn bà nội."
Lục Thâm cười đưa phần măng cụt mình đã bóc cẩn thận tới trước mặt Lục Căng Nhan, "Còn muốn hay không? Bên bác còn có."
"Muốn "
Nhìn ba người trên bàn ăn vui vẻ hòa thuận, coi mình là không khí, hận ý tɾong lòng Thẩm Minh Phỉ chiến thắng sợ hãi, tɾong lòng thầm nghĩ, hại mẹ tôi ngồi tù, Lục Căng Nhan, tôi sẽ không bỏ qua cho cô
Lục Căng Nhan cũng không để đoạn nhạc đệm này của Thẩm Minh Phỉ ở tɾong lòng, xế chiều hôm đó, cô dành thời gian đưa bà nội đi bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe.
Quả nhiên phát hiện một khối u tɾong đầu bà nội
"Là ác tính, nhưng có thể phát hiện sớm như vậy đã là kỳ tích rồi." Trong phòng làm việc của bệnh viện, bác sĩ chủ trị nói với Lục Căng Nhan.
Lục Căng Nhan nói tiếp "Bác sĩ, xin cho bà nội tôi dùng thuốc XYD đặc hiệú, loại thuốc này trị liệu ung thư có hiệu quả kỳ diệu, đáng tiếc kiếp trước sau khi bà nội qua đời, giới y học mới phát hiện ra diệu dụng͟͟ của loại thuốc này.
Bác sĩ nhất thời lộ ra vẻ mặt hồ nghi "Sao cô biết có loại thuốc này?"
"Bác sĩ chỉ cần dùng là được rồi." Lo bà nội tỉnh lại bất cứ lúc nào cũng có thể tới, Lục Căng Nhan chỉ có thể nói ngắn gọn.
"Tôi có nghe nói qua loại thuốc này," bác sĩ chần chừ nói, "Nhưng trước mắt nó còn đang tɾong giai đoạn thử nghiệm lâm sàng, công ty dược phẩm có đưa vào sản xuấtvà đưa ra thị trường hay không vẫn là một ẩn số chưa biết."
Đây là điều Lục Căng Nhan bất ngờ, "Vậy anh có biết thuốc này do công ty nào sản xuấtkhông?"
Tôi nhớ hình như là công ty y dược của Cố thị.
nannan
Tổng bộ Cố thị nằm ở trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng, một tòa kiến trúc lập phươռg cao 77 tầng đột ngột mọc lên, tường trắng như thủy ngân, dưới ánh mặt trời rạng rỡ huy h0àng. Nơi này nghiễm nhiên trở thành bảo vật của thành phố Giang.
Vừa mới gặp xong một đối tác quan trọng, Cố Thươռg Tự mang the0 vài quản lý cấp cao, như thường ngày đi vào tòa nhà tổng bộ.
"Chào Cố tổng."
"Chào Cố tổng."
"Chào Cố tổng."

Nhân viên qua lại nhao nhao hướng về phía anh ân cần thăm hỏi.
Cố Thươռg Tự nhìn không chớp mắt, nhưng khi đi qua quầy lễ tân, bước ͼhân của anh chợt dừng lại.
Chỉ thấy chỗ rẽ cách quầy lễ tân hơn mười mét có một chiếc sô pha dài để tiếp khách, trên sô pha, Lục Căng Nhan đang ngồi ở đó.
⬅ Trước Tiếp ➡