⬅ Trước Tiếp ➡
Đại khái là ngồi lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Căng Nhan gối trên lưng sô pha, vô tri vô giác ngủ thiếp đi.
Quản gia Lâm hôm nay vừa vặn đi the0 Cố Thươռg Tự đến công ty, thấy thế, ông rấtbiết thức thời mà làm như lơ đãng hỏi lễ tân "Vị tiểu thư kia là?"
Lễ tân cũng không biết tại sao mình đột nhiên bị ông chủ lớn "lâm hạnh", thụ sủng nhược kinh lại lắp bắp nói "Vị tiểu thư kia... A, vị tiểu thư kia tới tìm người, bởi vì không có hẹn trước, cô ấy đã nói ngồi chờ."
Yết hầu Cố Thươռg Tự rõ ràng lăn lộn.
bỏ được ngài."
Cố Thươռg Tự từ chối cho ý kiến, nhưng chú Lâm biết rõ vì ông lại có thể nhìn ra, giờ phút này, tâm tình của anh rấttốt.
Nhân viên lễ tân ngây mặt, "Cố tổng, ngài có muốn tôi mời cô ấy tới không…"
Cố Thươռg Tự khoát tay, ngăn lễ tân nói tiếp. Anh nới lỏng khuy áo, lấy hành động thực tế nói cho người khác biết, không phải muốn cô tới, mà là anh tự mình đi qua. Nhưng anh còn chưa kịp cất bước, Lục Căng Nhan trên sô pha bên kia đã "ưm" một tiếng, mơ màng tỉnh lại.
Trong mắt cô còn lưu lại sương mù sau khi tỉnh lại, the0 bản năng cầm bàn tay nhỏ bé che miệng, đáng yêu ngáp một cái, lại giống như mèo con duỗi người.
Trong con ngươi đen nhánh của Cố Thươռg Tự bất giác lướt qua một nụ cười. Trong nháy mắt, anh nhìn thấy Lục Căng Nhan đột nhiên đứng lên, đôi mắt to tròn lập tức sáng lên. Ngôn ngữ cơ thể của cô đều nói cho người khác biết Cô đợi được người mình muốn đợi
Ý cười tɾong mắt Cố Thươռg Tự càng sâu, anh không hề chần chừ, cất bước đi qua.
Nhưng điều khiến anh bất ngờ chính là, Lục Căng Nhan bên kia lại chủ động chạy về phía anh
Một khắc kia, Cố Thươռg Tự phát hiện tim mình đập hụt một nhịp... Nhưng ngay sau đó anh lập tức ý thức được có gì đó không đúng, cô chạy về hướng ngược lại với chỗ của anh
Cố Thươռg Tự ngạc nhiên quay đầu, thấy Lục Căng Nhan như một con bướm nhỏ xinh đẹp chạy như bay tới cửa chính.
Mà lúc này ở cửa chính, một thân ảnh cao lớn đang chậm rãi đi tới, là... Cố Diệp.
"Tôi chờ anh đã lâụ" Lục Căng Nhan chắp hai tay sau lưng, đối diện với Cố Diệp nói cười vui vẻ.
Dù cho là cơ thể hay là ngôn ngữ của cô đều nói rõ Người cô phải đợi từ đầu tới cuối, căn bản chính là Cố Diệp.
Sau đó, các quản lý cấp cao phía sau Cố Thươռg Tự lập tức nhìn thấy, Cố tổng từ trước đến nay vẻ mặt ôn hòa, ôn văn hữu lễ của bọn họ, tɾong nháy mắt mặt đen xuống.
Cửa chính lúc này.
Nhìn Lục Căng Nhan đột nhiên xông tới, Cố Diệp vô thức nhíu mày "Cô tới làm gì?"
Lục Căng Nhan lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào với anh "Muốn nhờ anh giúp một việc." Cô đã tra được công ty y dược sản xuấtthuốc đặc hiệu ung thư kia quả thật thuộc về Cố thị, trước mắt do người một nhà Cố Diệp phụ trách kinh doanh, vả lại bản thân Cố Diệp đảm nhiệm chức vụ quan trọng tɾong công ty này.
Vài ngày không gặp, trên cằm Cố Diệp mọc ra râu xanh, trước mắt càng thêm nổi bật, cả người cậu thoạt nhìn có chút ċһán chường. Cậu nhìn Lục Căng Nhan "Có thể, nhưng mà..." Cậu đang muốn nói tiếp, lại đột nhiên cảm giác cách đó không xa có một tầm mắt sắc bén bắn thẳng vào người mình.
Cố Diệp chỉ thấy da đầu tê dại, ngẩng đầu nhìn qua đã thấy phía trước đại sảnh trống rỗng, căn bản không có người. Chẳng lẽ là mình ảo giác?
"Này, hồi hồn rồi." Lục Căng Nhan vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé, "Nhưng cái gì?"
Cố Diệp lập tức khôi phụcvẻ mặt lạnh lùng "Nhưng cô cũng phải đáp ứng tôi một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Làm bạn gái tôi."
Lục Căng Nhan "...?"
⬅ Trước Tiếp ➡