⬅ Trước Tiếp ➡

Trời buổi tối có chút lạnh, lửa từ đống củi khô cũng không có ấm hơn bao nhiêụ Xa xa có tiếng sột soạt vang lên, Jaken lần này không có mang động vật khác về, trong tay chỉ có vài cái dã quả chín mọng. Mikazuki đem ánh mắt dời khỏi Inuyasha, dở khóc dở cười nhặt ra một vài dã quả đỏ thẫm
" Ngươi thế nào lại đem cả quả có độc về? Không sợ ăn vào có chuyện sao? "
Jaken chột dạ cúi đầu, tự cho là kín đáo lau đi mồ hôi trên trán. Mikazuki nheo mắt, vươn cánh tay không có vướng bận ra xách cổ áo hắn lên " Ếch xanh bé nhỏ, ngươi có gì muốn nói với ta không? "
Jaken không có giãy giụa, lúng túng che mặt " Cái kia... Mikazuki sama, khi nãy ta vào sâu trong rừng tìm thức ăn liền bị thứ gì đó tập kích. Thứ kia tốc độ quá nhanh, ta liều mạng mới đốt trúng nó một lần. Con thỏ vừa bắt cũng để cổng, chỉ kịp nhặt vội dã quả trên đất rồi chạy trốn. May là thứ kia không có đuổi theo."
Jaken tâm trạng u ám nghĩ. Lần này hắn không đánh đã chạy như vậy, chắc chắn ném mặt Sesshomaru sama. Hắn còn có thể sống đến lúc ngài về hay không a? Mikazuki không có hỏi thêm, đem hắn thả xuống. Vật kia ra tay với Jaken có lẽ chỉ là thị uy, chúng còn không có lá gan đuổi đến tận nơi này, không nói đến nơi này vẫn còn có yêu khí của Sesshomaru trấn giữ. Việc này liền để Sesshomaru giải quyết, hắn còn không có rảnh đến mức đi lo lắng suông.
Nhưng mà,.... Hài tử kia còn muốn đánh đến lúc nào nữa a? Hắn đi đã gần một ngày rồi có được không? Không sợ mệt chết cẩu sao?
Ở nơi nào đó, Sesshomaru đang chiến đấu không cẩn thận đánh cái hắt xì.
Khỏi cần nghĩ cũng biết là ai âm thầm hắc hắn.
Sesshomaru không khống chế thần du một chút, động tác trên tay có điểm chậm lại. Đối phương hiển nhiên không nghĩ đến hắn còn có thể ngây người trong khi bản thân chật vật chống đỡ, tức giận mắng
" Sesshomaru Ngươi cái tên bệnh hoạn này, mau dừng tay cho ta "
Sesshomaru xuất thủ càng nhanh.
Đối thủ của hắn là cái mỹ nhân tóc đỏ, tính tình nóng nảy hấp tấp, trên miệng lại không chịu thua liên thanh nói. Sesshomaru nhíu mày, trên tay thêm ba phần lực, xảo diệu tránh đi kháng cự, giữ chặt cổ đem nàng ta ép đến dưới một gốc cây lành lặn. Xung quanh hoa hoa thảo thảo đều bật tung gốc, bụi đất đá bay tán loạn. Có vài đại thụ trực tiếp chịu trận, cả thân cây đều bị tước làm hai, bốc cháy hừng hực, tỏ rõ chiến đấu lúc trước có bao nhiêu kịch liệt.
Chất độc từ bàn tay nhanh chóng lan đến trên người đối phương.
Sesshomaru không kiên nhẫn cười lạnh, thần thái khinh thị nói chuyện " Ngươi hiện tại có thể giải thích được rồi, Karan. "
Karan hiển nhiên không nghĩ đối phương thật dùng độc đối phó nàng, nghiến răng nghiến lợi trừng hắn
" Tên đầu gỗ ngươi không hiểu thương tiếc là gì sao? Có giỏi giết ta a "
Nàng vốn nhận lệnh tìm hắn chuyển lời, ai nghĩ đến một câu cũng chưa kịp nói liền bị hắn lôi ra đơn phương ngược sát cả một buổi chiềụ Bản thân nàng còn chưa tức chết, hắn phát cái quỷ gì điên?
" Sesshomarụ.. "
Từ xa có một cỗ yêu khí lạ kéo đến cực nhanh. Đối phương từ trong bóng tối bước ra, nét mặt lạnh lùng gọi tên hắn. Ba cỗ yêu khí trực diện chống lại, quỷ dị hình thành thế cân bằng tạm thời.


⬅ Trước Tiếp ➡