Chương 18
Người đến là một cái mỹ nhân tóc lam. Trái ngược với Karan nóng bỏng như lửa, yêu khí của người này mang theo giá lạnh băng hàn. Đối phương nếu đã ra mặt, Sesshomaru liền không ngần ngại ném Karan khỏi tay, lạnh nhạt nhìn bọn họ.
Toran trừng mắt lườm Karan tình cảnh chật vật ngồi một bên, giọng không vui nói " Ngươi đi ngược lại thật nhanh, hết một buổi chiều "
Karan không nghĩ đối phương sẽ trách mình, không phục nói " Ngươi có giỏi liền đi ngay từ đầu a Hắn căn bản không phải người "
Toran hé mắt nhìn nàng " Con mắt nào của ngươi thấy hắn là người? "
Karan câm nín.
Mắt thấy Sesshomaru muốn rời đi, Toran không chút vội vã gọi lại đối phương
" Tây quốc điện hạ, ta Toran thay mặt chủ thượng đến hạ lời mời. Đêm nay trước khi mặt trăng đi quá nửa, phiền điện hạ dời bước chân đến lãnh địa của Miêu tộc, chủ thượng ta có lời muốn hỏi thăm Khuyển Đại Tướng đã an nghỉ. "
" Chủ thượng? " Sesshomaru không lưu tâm chế nhạo, không kiên nhẫn quay đầu " Con mèo già đó không phải đã chết rồi sao? Hóa ra vẫn trốn chui trốn lủi như vậy Hiện tại biết phụ thân ta không còn mới dám thò mặt ra? "
" Ngươi..." Karan tức giận muốn xông lên. Toran bình tĩnh giữ lại nàng, thâm ý cười
" Chủ thượng của ta không quan tâm điện hạ muốn nghĩ thế nào, nhưng nếu ngươi không đến "
Nàng gần như cắn từng chữ thốt ra " Ngươi nên chuẩn bị nhặt xác cho hai kẻ kia đi, Sesshomaru "
Bước chân hắn hơi khựng lại, lại không thay đổi đi tiếp. Karan nhìn bóng trắng dần đi xa, nộ khí bừng bừng " Hắn chẳng lẽ không sợ chúng ta giết nữ nhân cùng hài tử kia? "
Toran không có chuyện gì vuốt mái tóc lam, tự tin nói " Hắn chắc chắn sẽ đến.
Sesshomaru nội tâm không vui quay về đại thụ dừng chân. Từ trước đến nay còn chưa có kẻ dám uy hiếp hắn, hôm nay liền một lúc nhảy ra cả một Miêu tộc, thật cho rằng hắn là bông mềm muốn nắn thế nào cũng có thể?
Chóp mũi nhạy bén bắt giữ một tia hương khí lạ chưa kịp tiêu tan. Sesshomaru thần sắc băng lãnh, bước chân không đổi về đến dưới gốc đại thụ. Trước mặt chỉ có Jaken đang ngủ như chết trên đất, Mikazuki và bán yêu kia không thấy bóng dáng. Chỗ ngồi bên đống lửa có một hố lớn, tựa hồ có một tảng đất lớn bị lấy đi.
" Jaken. "
" Jaken "
Tiểu yêu quái không có động tĩnh. Sesshomaru tức giận phản cười, nhấc chân đạp lên.
" Cứu mạng Sesshomaru sama "
Jaken trực tiếp bị đạp tỉnh. Hắn mở choàng mắt, kinh tùng phát hiện Sát điện hạ cười đến thiên hoan địa tiếu, run rẩy há miệng " Sesshomaru sama... "
Sesshomaru không có để ý thần tình gặp quỷ của hắn, vào thẳng chính đề " Bán yêu kia đâu? "
Jaken khiếp sợ phát hiện nơi này quả thật chỉ có hắn cùng chủ nhân của mình. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất quỳ xuống, không dám ngẩng mặt lên " Sesshomaru sama, là ta thất ý Ta đang cùng Mikazuki sama nói chuyện thì ngửi thấy mùi hương lạ, sau đó liền không có tri giác gì nữa. Sesshomaru sama Ta sai rồi Ta thật sự sai rồi Ta "
Jaken lén lút ngẩng đầu, há hốc miệng. Trước mắt hắn làm gì còn ai, Sesshomaru không biết đã đi từ khi nào.
" Sesshomaru sama... "