Nam Kiêu không nhúc nhích, ra hiệu cho cô đi tới, cúi xuống bên tai cô nói nhỏ: "Anh .. không có tiền."
Nam Kiêu nói xong liền ho khan một tiếng, Nam Dịch đột nhiên hiểu ra, thần bí nắm lấy cổ áo cậu, Nam Kiêu ngoan ngoãn cúi đầu, nói: "Em nói cho anh một bí mật nha."
Ngay lúc đó, Nam Dịch lấy trong túi ra hai đồng xu và cười với Nam Kiêu một cách tinh nghịch: "Em có tiền!"
"Lão đại, sao cả ngày anh cứ đi theo sau một con nhóc vậy?"
Nam Kiêu lạnh lùng liếc cậu ta một cái, "Có ý kiến?"
". . . Không."
Tài sản của nhà họ Nam đa số ở nước ngoài, cha mẹ thường xuyên đi công tác, mười ngày nửa tháng là chuyện thường, một năm nửa năm cũng không hề lạ.
Lâu ngày, Nam Kiêu mới hình thành tính cách không có việc làm nên đi kiếm chuyện thị phi, nguyên nhân chủ yếu cũng chỉ là vì quá cô đơn. Những đứa con trai ngoan đều không thích hành vi như lưu manh của cậu, đến những người xưng huynh gọi đệ là tay sai đắc lực, trong lòng cậu nếu bỏ đi ba phần tình bạn, cậu cũng khinh thường chơi với bọn họ.
Bây giờ thì tốt rồi, cậu có một em gái mềm mại ngoan ngoãn nghe lời.
Đi đi về về cùng em gái, cùng em gái ăn cơm, dẫn em gái đi dạo phố, dạy em gái chơi game, phụ đạo em gái làm bài tập,..
Nam Dịch chống đầu, hai hàng lông mày hình lưỡi liềm nhăn lại, cằm gác lên cây bút, âm thầm sinh hờn dỗi.
Nam Kiêu lén liếc em gái một cái, dừng quyển sách đang lật qua lật lại trên tay, lo lắng nói: "Tiểu Dịch, anh.. thật sự không thể làm được câu hỏi này.." Học tra..
"Anh thật sự không biết làm sao?" Nam Dịch thở dài, ném bài thi, không phải là không thất vọng: "Thôi, để ngày mai đi hỏi Tiểu Thạch."
Nghĩ đến tên tt trong miệng em gái, thành tích đã tốt, tình cách còn dịu dàng, mi thanh mục tú, nhìn thoáng qua hình như còn có ý đồ với con bé, quả thật không thể nhịn được, thằng nhóc tâm cơ..
Trong lòng Nam Kiêu bốc hỏa, nhưng tự biết bản thân mình hỏi gì cũng không biết, nên càng hạ quyết tâm sau này phải học thật giỏi, cướp điểm cao của quân địch, khôi phục lại uy vũ của bên ta.
Khóe miệng Nam Dịch lặng lẽ nhếch lên thành một vòng cung.
Xuân đi thu tới, nhoáng cái ba năm đã trôi qua.
Ngày hôm đó, cha mẹ Nam đi Anh công tác, ngôi nhà to như vậy chỉ có hai người là Nam Dịch và Nam Kiêu.
Phòng chiếu phim tối đen như mực, màn hình phát ra tia sáng yếu ớt, Nam Dịch nép vào vòng tay gầy gò của thiếu niên, nhìn chằm chằm vào màn hình lớn với vẻ thích thú.
Đang run, anh trai đang run.
Cô nhìn hình ảnh con tang thi trong màn hình, chẳng qua là tay chân ngắn đi, à.., tang thi hơi xấu, có thể sẽ gây buồn nôn.
"Anh trai, anh đang run kìa!"
Nam Dịch dùng ngữ khí khẳng định, nhưng mà, anh trai chắc chắn sẽ phản bác lại, anh nhất quyết không cho phép mình tồn tại tình trạng không ổn nào trước mặt cô, vì sợ người khác phá hủy hình tượng của mình.
"Không có!"
Cậu ôm sát cô, như muốn hấp thu năng lượng từ người cô, giống như làm vậy là có thể pha loãng bớt sự ghê tởm và khống chế mình kêu lên.