⬅ Trước Tiếp ➡
Con người chết vì sĩ diện, Nam Dịch tách tay cậu, nhân thấy ánh mắt khó hiểu của Nam Kiêu, Nam Dịch thuận tay kéo bả vai Nam Kiêu ôm vào trong ngực.
"Muốn ôm anh trai."
Lần đầu tiên bị con gái ôm vào trong lòng, tay chân Nam Kiêu hơi luống cuống, mặt hơi đỏ: "Ừm."
Cậu muốn đổi chỗ thoải mái hơn, không nghĩ lại đụng đến phần ngực đang phát triển của cô gái, như ngọn núi nhỏ, em gái không có mặc áo ngực, lỗ tai cọ vào bề mặt mềm mại ở trên.
Mặt lập tức đỏ rực, định cách xa ra chút, nhưng cái đầu toàn tóc, cũng không tránh khỏi việc chạm khối nhô nhô kia.
"Anh trai, đừng nhúc nhích." Cô gái hơi tức giận lên tiếng.
Thân thể Nam Kiêu cứng ngắc, quy củ không dám lộn xộn nữa.
Em gái đã trưởng thành.. Đây là lần đầu tiên cậu ý thức được vấn đề này.
Bộ phim dài hai tiếng khiến cậu vừa thấy ngọt ngào vừa đau khổ.
Nam Dịch đứng lên, mở đèn, thoải mái duỗi lưng, "Cuối cùng cũng xong rồi."
Vừa mới xoa xong cái cổ cứng ngắc của anh, vô tình ngẩng đầu lên, một phần trắng sáng nho nhỏ đập vào mắt cậu.
Cái rốn nho nhỏ đáng yêu, trong lòng Nam Kiêu yên lặng lấy tay đo, cái eo thon nhỏ kia, đoán chừng chỉ cần hai bàn tay là đã ôm đủ.
Vòng eo của em gái thật nhỏ quá..
Sau khi sửng sốt, Nam Dịch ôm tay cậu, làm nũng: "Anh trai, đêm nay em và anh ngủ chung đi.."
"Hở?" Nam Kiêu nhịn không được kinh ngạc, thấy ánh mắt sáng rỡ của em gái, cậu nói: "Em đã trưởng thành rồi, như vậy không tốt."
Thật ra, trong lòng rất vui mừng, từ nhỏ cậu đã hi vọng có người cùng ngủ với cậu, đáng tiếc cha mẹ lúc nào cũng bộn bề nhiều việc.
Nam Dịch bĩu môi, lông mi nhẹ nhàng nhíu lại: "Được rồi, vậy anh trai.. Chúc ngủ ngon."
Làm như không có chuyện gì, làm như không có chuyện gì.
Nó khiến cậu hối hận gần như ngay lúc cô đồng ý, vội vàng kéo tay áo của cô, cắn môi, "Có thể."
"Hả?" Cô luôn trêu chọc Nam Kiêu.
"Nghĩa là em có thể ngủ với anh." Vẻ mặt mất tự nhiên, giọng nói cũng rất cẩn thận.
Anh trai đáng yêu như vậy đó, hai mắt Nam Dịch híp thành mặt trăng, hôn chụt chụt lên má trái Nam Kiêu: "Anh trai thật tốt."
Cô vừa chạy, vừa quay đầu lại nhìn cậu: "Anh chờ em nha.., em đi tắm trước đã."
"Chạy chậm một chút đi, cẩn thận đừng để bị ngã."
Nam Kiêu chậm rãi sờ sờ mặt của mình, cúi đầu cười ngố.
Mười hai mười ba tuổi, vẫn chưa lớn lắm, huống hồ suy nghĩ còn trong sáng, không sao không sao.
Trong bóng đêm, các giác quan được phóng đại gấp bội. Nam Kiêu cũng như vậy.
Chiếc chăn bông rộng rãi hai người đắp còn dư, cơ thể con gái như hoa tầm gởi quấn trên người cậu.
Cơ thể vốn đã cứng còng, không co giãn được càng thêm cứng nhắc. Nam Kiêu nằm nghiêng bên phải, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ cô gái, nhất thời quên mất bàn tay đang tác oai tác quái trên ngực mình.
Chiếc áo bông bị vén lên đến ngực, đôi tay nhỏ bé du ngoạn ra khỏi ngực cậu, chạm đến một vật nóng bỏng, rồi rơi vào bên khe quần.
Trái tim muốn nhảy ra khỏi cổ họng, Nam Kiêu nuốt một ngụm nước miếng, đang định giơ tay ra ngăn cản hành vi của Nam Dịch.

⬅ Trước Tiếp ➡