⬅ Trước Tiếp ➡
Thật ra Sở Đình đôi khi thường xuyên sẽ không rõ người khác muốn nói cái gì, muốn nói ý gì, ví dụ như trước kia ở ký túc xá, bạn cùng phòng sẽ nói ai nha, Sở Đình cậu vất vả quá, làm nhiều việc bán thời gian như vậy, nếu tớ giống cậu chắc chắn không có nghị lực lớn như thế. Sau đó thì sao, Sở Đình hoàn toàn không biết người này rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì, có thể chỉ là thuận miệng nói một chút thôi, cô chỉ có thể ha hả cười hai cái ứng phó cho qua.
Lại ví dụ như hiện tại, Trần Mỹ Phương trước mắt nói như vậy, oán giận ngày hôm qua không ăn chực được? Nhưng cô ta nói hai câu lại bỏ qua, bộ dáng không giống như là để ý việc này, thấy bất bình vì cô lập gia đình? Nhưng hai bọn cô lại hoàn toàn không thân quen, lời này của cô ta rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ? Sở Đình lập tức buồn bực.
“Chỉ phân chia một mình anh ấy, là bởi vì cha mẹ anh ở cùng anh cả, em trai em gái anh còn đang đến trường.” Không hiểu cứ không hiểu, lời vẫn phải nói rõ ràng, lấy quan sát hồi trưa của cô để xem, giữa nhà cũ và Dương Vũ có chút xung đột, nhưng còn ở trong phạm vi người một nhà, cũng không xảy ra chuyện gì đuổi anh ra ngoài.
“Ôi, cô xem cô kìa, mới vừa kết hôn đã nói cho chồng mình rồi.” Trần Mỹ Phương vui đùa nói một câụ
“Ha hả.” Sở Đình ngượng ngùng cúi đầu, bộ dáng làm bộ như cố gắng đào đất.
“Haiz, vậy là cô đặt chân ở nơi này nhỉ, về sau cũng không biết còn có thể trở về thành phố hay không.” Trần Mỹ Phương thở dài, tiếng than này ngược lại rất thật tình thật lòng, nhưng là vì bản thân mà than thở, cô ta còn lớn hơn Sở Đình một tuổi, năm nay mười chín, tuổi mụ hai mươi, hai người đều xuống nông thôn năm bảy mươi mốt, nhìn thấy Sở Đình vội vàng lập gia đình như vậy có chút một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ mà thôi, cũng không biết mình còn có thể kiên trì bao lâụ
“Ai biết được.” Sở Đình phụ họa theo một câụ
“Thanh niên trí thức trong đội chúng ta lập gia đình cũng có vài người, ôi, tôi nói với cô Kiều Nhân nói không chừng cũng muốn gả cho người trong đội đó, mấy ngày này tôi thấy cô ta thần thần bí bí, không biết đang làm cái gì.” Nửa câu đầu còn đang sầu não, nửa câu sau lại ra vẻ nói tới bát quái trong đội.
Điều này làm cho Sở Đình nhớ tới, tuy rằng Trần Mỹ Phương và nguyên chủ không thân quen ở trên chuyện ăn cơm, nhưng vẫn rất thích nhiều chuyện với cô ấy, không có gì khác, chính là bởi vì tính cách nguyên chủ ngại ngùng không thích nói chuyện, còn không có người quen nào, người như vậy nhiều chuyện với cô ấy cũng không cần lo lắng bị tiết lộ ra ngoài.
Kiều Nhân này Sở Đình cũng biết, là người vừa đến nơi này hồi năm bảy mươi hai cũng chính là năm ngoái, ở chung một phòng với Trần Mỹ Phương và nguyên chủ. Hẳn là gia cảnh rất tốt, cho nên sau khi đến nơi này tuy rằng công điểm kiếm được cũng ít, nhưng bản thân người ta có tiền có phiếu trong tay, sống tốt hơn nguyên chủ nhiều, Trần Mỹ Phương chính là nhập bọn ăn chung với cô ta.
Sở Đình không muốn nhiều chuyện với cô ta, cô luôn luôn không quá cảm thấy hứng thú với những tin tức này nên chỉ yên lặng cúi đầu đào đất của mình, nhưng Trần Mỹ Phương hiển nhiên không thèm để ý thái độ này của cô, hoặc là nói Sở Đình ban đầu cũng yên lặng nghe như vậy, rất ít chen vào nói, nhiều chuyện với người như vậy mới yên tâm.
⬅ Trước Tiếp ➡