Vì thế Sở Đình cứ bị động nghe hết rất chuyện mới mẻ trong đội sản xuất, cái gì mà lão thanh niên trí thức La Hồng Quyên sắp sinh con, bụng nhọn tất cả mọi người đều nói là con gái, cái gì mà Lý Quang Vĩ cùng năm xuống nông thôn với các cô hình như quen với con gái của gia đình ở bên cạnh nhà của thanh niên trí thức, cô ta đã bắt gặp ba lần rồi, cái gì mà con dâu của nhà họ Dương vì báo ân mà cưới về hồi trưa nhảy sông, được người cứu lên, vân vân.
Thanh niên trí thức cũng được, người bản thôn cũng thế, giống như không có chuyện cô ta không biết, Sở Đình thật sự cảm thấy bội phục đối với năng lực này của cô ta.
Trần Mỹ Phương nói một hơi đã nghiện mới ngừng miệng, trước khi rời đi còn nói với Sở Đình “Ngày nào đó rảnh rỗi vị nhà kia của cô không ở đây tôi đi tìm cô nói chuyện, nhé?”
Sở Đình chỉ có thể trả lời “Được, chỉ cần chị không chê chỗ rách nát.”
Trần Mỹ Phương đi rồi, Sở Đình tiếp tục chậm rì rì nhổ cỏ, cứ như vậy nhổ cả buổi chiều, tới thời gian tan tầm, đội trưởng lại gõ chiêng đồng “bang bang bang”. Các đội viên đều từ bốn phương tám hướng đi đến phía trước đưa lại nông cụ, nhìn thấy kế toán chấm công điềm sau đó mới về nhà, đừng nhìn thời điểm làm việc tất cả mọi người đều chầm chập, vừa nghe tiếng chiêng tan làm lập tức động tác cũng nhanh lên.
Đội trưởng đương nhiên biết những người này ăn bơ làm biếng, nhưng ông ta cũng không quá quản, một là bởi vì quản cũng không quản được, đất nhiều như vậy lớn như vậy, căn bản không xem hết được, thứ hai là cũng sắp thu hoạch vụ thu, đến lúc đó mới là thời điểm thật sự vất vả, hiện tại coi như là nghỉ ngơi dưỡng sức một chút đi.
Sở Đình người này bình thường luôn phát huy đến cực hạn, đến ngay cả tan tầm cũng như vậy, cô xúc đất cách trước đó không xa, nếu động tác nhanh chắc chắn có thể là nhóm đầu tiên đi chấm công về nhà sớm một chút, nhưng cô không, đợi cho khi phần lớn mọi người đều chấm rồi cô mới chen vào trong đám người trả cuốc.
Bởi vậy, thời gian về nhà vẫn có chút kéo dài, cũng may hiện giờ bầu trời tối muộn, Sở Đình chậm rì rì đi trên con đường trở về, trong lòng nghĩ buổi tối ứng phó Dương Vũ thế nào, phía sau truyền đến tiếng la.
“Này, anh có chuyện gì không?” Sở Đình nghi hoặc hỏi người đàn ông phía sau, Dương Vũ phân ra ở một mình, tự anh chọn nền nhà đất, không biết là mục đích gì, chỗ được chọn không ở nơi tất cả mọi người trong đội ở, nhưng cách cũng không xa, chỉ là ở giữa có một đoạn đường nhỏ, hiện giờ trên đường chỉ có cô và người đàn ông trước mắt.
Người đàn ông trước mắt, chính là Lý Quang Lượng, ánh mắt phức tạp nhìn Sở Đình, anh ta và Sở Đình Trần Mỹ Phương còn có Lý Kiến Quốc là cùng một nhóm xuống nông thôn, tất cả mọi người từ những thành phố khác nhau hội tụ đến nơi này, cùng một nhóm có khả năng bao giờ cũng cảm thấy có lẽ thân thiết hơn những người khác thời kỳ một chút, nhất là anh ta còn cùng thành phố với Sở Đình, chỉ là không ở cùng một huyện.
Anh ta vốn nghĩ nếu không thể trở về thành phố, đến tuổi phải kết hôn vậy Sở Đình đều cùng là đồng hương ở chung một chỗ càng thích hợp, ai ngờ người này đột nhiên lập gia đình, trước đó bọn họ cũng không nghe thấy tiếng gió gì, bà cụ đó đã tới cầu hôn.