⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Nguyên bên ngoài hết đập lại đá cửa một lúc lâu mà vẫn không có ai ra mở, trái lại bà nội Kiều nghe tiếng rầm rầm đó mà đau lòng lo cửa bị hỏng,, thay một cái mới mất cả mấy trăm tệ Bà ta vừa mắng Kiều Lam vừa dỗ dành cháu trai.
Kiều Nguyên vô cùng tức giận “Chị ta còn chưa giặt giày cho cháu ”“Lát nữa bà nội nhất định sẽ dạy dỗ nó, nhất định sẽ bắt nó giặt sạch sẽ cho cháu, cháu ngoan của bà, đi ngủ trước đi, nhé.” Bà ta dỗ Kiều Nguyên đi ngủ, dỗ xong rồi thì quay trở lại gõ cửa phòng Kiều Lam.
Lần này chỉ vừa gõ mấy tiếng thì cửa đã mở ra, bà nội Kiều hơi sửng sốt một chút, sau đó vội vàng hối Kiều Lam đi giặt giày.“Không giặt.” Kiều Lam đi ra để đánh răng.Có lẽ Kiều Lam đời này chưa từng dám nói một chữ “Không” nào, trong lúc nhất thời, sự kinh ngạc của bà nội Kiều còn nhiều hơn cả phẫn nộ “Mày là ai mà dám cãi tao hả? Bảo không giặt là không giặt sao, quen thói à?”“Là nó đá con trước.” Kiều Lam gằn từng chữ một.Bà nội Kiều trợn trắng mắt “Nó còn nhỏ như vậy, đá mày một cái thì làm sao, cũng có đau đâu ”Kiều Lam …Kiều Nguyên béo tròn béo trục như thế, bà thử bị nó đá một cái xem có đau không.Thầm nghĩ tiếp tục nói lý với bà già này cũng vô dụng, Kiều Lam đánh răng xong thì lập tức trở về phòng, nhốt bà nội Kiều ở ngoài cửa.
Bà ta tức đến giậm chân muốn mắng người, nhưng lại sợ làm cháu trai thức giấc, lầm bà lầm bầm mắng Kiều Lam một lúc lâụ
Bước tới cửa, bà ta trông thấy đôi giày của Kiều Nguyên, không nỡ để cháu trai không có giày đi, cầm lấy giày của Kiều Nguyên đem đi giặt.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Trước khi xuyên sách, điểm số của Kiều Lam hồi học cấp ba luôn luôn đứng đầụ
Dù đã hai năm trôi qua từ lúc cô thi đại học, nhưng nền tảng thì vẫn còn đó, chương trình học lớp mười cũng không nặng, Kiều Lam đọc sách một lát, đúng mười một giờ thì đi ngủ.Ngược lại, bà nội Kiều thường ngày hay đi ngủ sớm với cháu trai vẫn chưa ngủ.
Bà ta chờ đến gần mười hai giờ đêm, cha mẹ Kiều trở về, bà ta mới chạy đến trước mặt hai người họ kể tội Kiều Lam “Nguyên nhi còn nhỏ như vậy, thế mà nó dám đẩy thằng bé ngã đến khóc.
Giày con mua cho Nguyên nhi mới đi được một ngày đã bị nó giẫm dơ, đã giẫm dơ mà còn không chịu giặt…”Cha Kiều bị Kiều Lam chọc giận, lập tức muốn đạp tung cửa phòng cô ngay tại chỗ.Mẹ Kiều thì nghĩ đến lá gan của Kiều Lam, nghĩ thế nào cũng không cảm thấy cô dám làm như vậy.
Bình thường toàn là Kiều Nguyên đánh Kiều Lam, ngay cả cãi lại Kiều Lam cũng không dám chứ nói gì đến đánh trả.
Biết rằng bà nội Kiều ghét cay ghét đắng Kiều Lam, bản thân bà ta cũng không ưa cô lắm, nhưng bà ta cũng không muốn để bà nội Kiều được vừa ý, nên kéo cha Kiều lại “Ngày mai con trai còn phải đi học, ồn ào lại làm con thức giấc, có chuyện gì thì để ngày mai nói.” Lúc này cha Kiều mới bình tĩnh lại.Bà nội Kiều cáo trạng không thành công, hung dữ nhìn mẹ Kiều một cái rồi tức giận quay về phòng ngủ.Kiều Lam ngủ một giấc thật yên ổn, đến 6h10 ngày hôm sau cô mới dậy.
Trong nhà vẫn rất yên tĩnh, Kiều Lam đi vào bếp nhìn một vòng, lấy một hộp sữa bò từ trong tủ lạnh ra rồi chuẩn bị đi đến trường học.


⬅ Trước Tiếp ➡