Chương 15
Ở căn tin trường, cô quẹt thẻ cơm, trong thẻ còn mười tám tệ, cô mua sữa đậu nành, trứng gà và bánh bao.
Chiều hôm qua chỉ ăn một cái bánh mì, lúc này cô rất đói.Hơn nữa cơ thể này quá yếu ớt, nhất định phải bồi bổ thật tốt.Sau khi ăn xong, trên đường trở về lớp học, Kiều Lam đụng phải đám người Trần Diệu Dương, đúng hơn thì cô đi phía trước, đám người Trần Diệu Dương rảo bước phía saụ.
Vài tên con trai đi bên cạnh chơi khá thân với Trần Diệu Dương, nghĩ đến việc bình thường Kiều Lam nhìn thấy Trần Diệu Dương không phải sáng mắt lên thì cũng là cố ý sáp đến gần bắt chuyện, đám con trai xung quanh cậu ta bắt đầu cười không rõ ý gì.Trần Diệu Dương nghĩ đến khuôn mặt si mê kia của Kiều Lam khi gặp mình, lộ rõ vẻ chán ghét “Cười cái rắm.”Đám con trai cười càng to hơn.Một nam sinh tên Lý Phàm nói “Cậu nói xem Kiều Lam đi mấy bước nữa thì quay đầu?”“Có khi cậu ta đang cố ý đi chậm để chờ bọn mình đó.” Có tên con trai không nhịn được cười, hắng giọng nói “Diệu Dương, thật là trùng hợp, cậu có muốn ăn kẹo không…”Trần Diệu Dương đạp tên con trai kia một cái “Có thấy buồn nôn không.”“Ha ha ha buồn nôn.” Đám người cười ngặt nghẽo, ngẩng đầu lên nhìn nhưng không nhìn thấy Kiều Lam, người mà bọn họ cho rằng đang cố ý đi chậm lại chờ bọn họ ở đâu nữa.“VL, biến đi đâu mất rồi?”“Đã bắt đầu biết lạt mềm buộc chặt 1 rồi sao?” 1 Lạt mềm buộc chặt Vờ thả để bắt.“Nhưng mà kiểu như cậu ta có lạt mềm buộc chặt thì cũng không ai cắn câu đâụ”Kiều Lam hoàn toàn không thấy đám bọn họ.
Cô đi phía trước, sau gáy cô cũng không có mắt.Hơn nữa, Kiều Lam căn bản không nghe thấy đám người phía sau kia đang xì xào cái gì, khoảng cách xa chỉ có thể nghe thấy tiếng cười của một vài tên con trai.
Quá ồn ào, thế là cô bước nhanh hơn một chút.Vào phòng học, giờ đọc bài buổi sáng đã bắt đầu, hôm nay là môn tiếng Anh, học sinh trong lớp ai cũng vội vã học thuộc từ vựng, lát nữa thầy Lưu vào lớp sẽ kiểm tra.Kiều Lam lấy sách giáo khoa tiếng Anh ra, chuẩn bị học thuộc lòng từ vựng nhưng cô không biết đã học đến chỗ nào, nên quay đầu hỏi bạn cùng bàn hôm nay học thuộc những từ gì.Cô gái ngồi cùng bàn vờ như không nghe thấy, hơi nghiêng người qua chỗ khác tiếp tục ê a học từ vựng tiếng Anh.Ít nhất hôm qua vẫn còn nói chuyện với nhau, hôm nay đã làm lơ không thèm để ý đến cô nữa.
Kiều Lam đoán rằng có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra mà cô không hay biết.
Chẳng qua cô cũng không thèm để ý đến những người làm lơ mình, không nói thì thôi.Trình độ tiếng Anh đại học của Kiều Lam ổn định ở cấp sáụ
Chưa kể phần này bắt buộc, toàn bộ từ vựng tiếng Anh cấp ba cũng chẳng thể làm khó cô.
Kiều Lam mở sách giáo khoa ra, bắt đầu nhìn qua hết tất cả từ vựng trong sách.Bạn cùng bàn liếc mắt qua, thấy Kiều Lam không học phần hôm nay sẽ kiểm, âm thầm hả hê trong lòng.Ngay cả học chỗ nào cũng không biết, điểm số đã kém rồi lại còn chẳng ưa nhìn chút nào.
Thật sự không hiểu nổi tại sao một cô gái ưu tú như Tống Dao lại bằng lòng cho cô chơi cùng nữa.
Thành tích của cô ta lúc nào cũng nằm trong top 10 lớp nhưng vẫn không thể nào vào hội của Tống Dao đây.Nghĩ xong lại nhìn qua Kiều Lam, thấy mắt cô lướt nhanh như gió, trong lòng càng buồn cười hơn.Để thuộc được từ mới, cô ta đều phải học rất lâụ
Vừa nhìn là biết Kiều Lam đang giả vờ giả vịt, có khi lát nữa lại muốn chép bài.Đợi chút nữa tốt nhất là nên bị thầy Lưu gọi lên bảng trả bài cũ.