Chương 28
Trong nháy mắt, xe lăn đã cách Kiều Lam một khoảng.Giọng Đàm Mặc lạnh như trời đông giá rét.“Không cần.”“Cách xa tôi một chút.”Kiều Lam sững sờ nhìn theo bóng lưng của Đàm Mặc.
Dù anh chỉ nói có hai câu, nhưng Kiều Lam vẫn thấy rõ là anh đang tức giận.Cô làm Đàm Mặc tức giận.Thế nhưng dù đã nghĩ rất kỹ, cô cũng không tài nào biết được mình đã xúc phạm đến Đàm Mặc ở chỗ nào.Cô đã nói ba câụ
Kiều Lam phân tích đi phân tích lại từng câu mình đã nói trong đầu, nhưng vẫn không hiểu được.Rốt cuộc cô đã nói sai điều gì..
Đối với một Đàm Mặc đã từng không phân biệt được rõ thiện ác mà nói, uống nước là một trò đùa ác độc đầy ám ảnh.
Và đối với một Đàm Mặc đã tàn phế hai chân vì tai nạn giao thông, việc này càng khiến anh xấu hổ tột cùng, sống không bằng chết.Khi còn bé, đám bạn cùng lớp sẽ tỏ vẻ thiện ý gọi Đàm Mặc ra chỗ khác, rồi nhân đó lén bỏ vào trong nước của anh một vài thứ khiến da đầu người ta tê dại.
Có thể đó là mù tạt, hoặc một nắm bùn đất, hoặc một con côn trùng, hoặc là một thứ gì đó càng làm cho người ta buồn nôn hơn nữa.Anh đã từng bị mù tạt làm cho bị sặc, ho không ngừng, suýt chút nữa là ngạt thở.Từ đó về sau Đàm Mặc không còn mang nước đến trường nữa, cũng không uống một ngụm nước hay ăn bất kỳ miếng đồ ăn nào trong trường cả.Sau này cũng bởi vì hai chân đã tàn phế, không thể đứng lên, nên Đàm Mặc càng có lý do để không uống nước.
Bởi vì uống nước sẽ dẫn đến đi vệ sinh.
Đối với những người khác mà nói thì đi vệ sinh là một việc bình thường và tất yếu, nhưng với Đàm Mặc thì đó lại là sự tra tấn khó chịu nhất trên đời này.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Vậy nên, cô gái kia, tại sao cô lại chủ động nói chuyện với anh, tại sao cô lại muốn rót nước giúp anh chứ?Đàm Mặc không có thời gian để suy nghĩ nhiều như vậy.
Lúc đó đầu óc anh quay cuồng, trong đầu chỉ còn lại những tiếng chế nhạo khoa trương không chút kiêng kỵ của đám bạn học cũ.“Đàm Mặc, cùng đi vệ sinh đi.”“Đàm Mặc, người khuyết tật như cậu thì đi vệ sinh thế nào? Có phải cần người giúp không? Giúp thế nào vậy?”“Đàm Mặc, uống nước không, cho thông ruột ”Cuối cùng, những âm thanh đó dần dần hòa cùng với câu nói của cô gái lúc nãy.“Đàm Mặc, cậu có muốn uống nước không, mình có thể rót cho cậu một bình.”Đàm Mặc chưa từng chờ mong bất kỳ điều gì, thế nhưng cô gái này mới ít phút trước thôi vẫn còn chúc anh buổi chiều vui vẻ, ấy vậy mà ngay sau đó lại thốt ra một câu nói khơi gợi cơn ác mộng của anh.Anh không hề cảm thấy thất vọng, hoặc cũng có thể là do hệ thống cảm xúc của anh đã bị tách biệt khác hoàn toàn so với những người khác vì căn bệnh mà anh đang mang, nên căn bản không thể cảm nhận được thứ cảm xúc cao cấp như thất vọng.