⬅ Trước Tiếp ➡

Đối với Đàm Mặc mà nói, thứ đang dâng trào trong anh lúc này cũng giống như những sỉ nhục và phẫn nộ mà anh đã từng cảm nhận được trong quá khứ, không có gì khác biệt.Cô không khác gì với những kẻ đã từng sỉ nhục anh.Không, vẫn có sự khác biệt, trước đó cô thậm chí còn tỏ vẻ thiện ý đến gần anh.Hơn nữa còn rất kiên nhẫn.Anh sẽ không mong chờ bất kỳ lời chúc buổi sáng tốt lành hay câu chào buổi chiều nào từ cô nữa.Anh muốn cách xa cô gái này.Kiều Lam nhận ra, kể từ ngày đó, thái độ của Đàm Mặc đối với cô càng lúc càng lạnh nhạt hơn.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Đương nhiên, Đàm Mặc vẫn luôn lạnh nhạt với cô từ trước đến giờ, nhưng Kiều Lam vẫn có thể nhận ra chút khác biệt trên khuôn mặt luôn không có biểu cảm của anh.Đã từng có lúc cô nói chào buổi sáng với Đàm Mặc, dù anh không hề đáp lại, nhưng vẫn sẽ dừng xe lăn, dùng ánh mắt mà những học sinh khác hay nói nhìn cô chằm chằm, cuối cùng mới cúi đầu một lần nữa, yên lặng đi qua người cô.Nhưng bây giờ, Kiều Lam chủ động chào, Đàm Mặc không còn dừng xe lại nữa.Hệt như thể anh không hề nghe thấy lời cô nói.
Hành động từ chối quá rõ ràng, ngay cả những học sinh khác trong lớp cũng nhận ra được.“Vl, Kiều Lam buồn cười thật, thế mà lại chủ động chào Đàm Mặc cơ, kết quả là người ta vốn không để ý đến cậu ta.”“Chẳng ai thèm để ý đến cậu ta cả, thành ra chỉ có thể bắt chuyện với tên ngốc chứ sao.”Nói rồi cả đám phá lên cười, quay đầu nhìn về phía Đàm Mặc ngồi ở hàng cuối cùng.
Đàm Mặc đang cúi đầu đọc cái gì đó.Toàn là tiếng Anh, cho dù là Tống Dao – người có thành tích tiếng Anh tốt nhất lớp, cũng chưa chắc có thể đọc hiểu hết được.Đây là một tác phẩm văn học nổi tiếng, Đồi gió hú Anh không hiểu tại sao mình lại cầm quyển sách này lên một lần nữa.
Có lẽ là vì “ý xấu” ẩn sau sự thiện ý của Kiều Lam đã khiến anh chợt nghĩ đến nhân vật chính của quyển sách này, một Heathcliff cố giấu sự dịu dàng của mình bên dưới thù hận.Thật ra hai chuyện cũng không hề liên quan quá nhiều đến nhau, nhưng không hiểu sao anh lại đặt cả hai vào cùng một chỗ.
Đàm Mặc cúi đầu đọc sách, đúng lúc nhìn thấy một câụ Hồn đã vào mộ, ngươi vẫn bằng lòng sống tiếp sao? Từ sau khi mẹ mất, rồi hai chân bị tàn tật, mỗi ngày anh đều tự hỏi mình, anh vẫn bằng lòng sống tiếp sao? Chỉ có sự cô độc là thuộc về chính mình. Câu nói này thật đúng.
Anh không hề có gì cả.
Gia đình, bạn bè, sức khỏe, cảm nhận, rồi tôn nghiêm, cái gì anh cũng không có.
Từ đầu đến cuối, chỉ có sự cô độc là thuộc về chính anh.Cái nóng đã dần dần tan đi khi tháng mười một đến ở phương Bắc, sương muối đọng lại trên đồng cỏ vào sáng sớm, hòa cùng làn gió thu se lạnh trên bầu trời.Thế nhưng đối với học sinh mà nói, dường như vẫn không thay đổi gì nhiều lắm.Thậm chí chúng còn hơi vui vẻ.
Cái nóng cực độ cuối cùng cũng qua đi, thời tiết se lạnh thế này là thoải mái nhất.Tiết thể dục của lớp mười còn chưa bị các thầy cô chiếm hết, vẫn thuộc về học sinh.
Buổi chiều có tiết thể dục.
Sau khi học hết tiết cuối cùng của buổi sáng, Lý Phàm và một vài tên con trai khác bắt đầu hét lớn hẹn nhau chơi bóng vào buổi chiềụ“Buổi chiều lớp Hai cũng có một tiết thể dục, đấu một trận đi.”Lời này là nói với Trần Diệu Dương.


⬅ Trước Tiếp ➡