Chương 31
Như trong trường hợp của Đàm Mặc thì có thể anh bị rối loạn hoang tưởng trường diễn, anh bị nỗi sợ hãi đeo đuổi trong một thời gian dài nên sinh ra tâm lý nghi ngờ và thù địch.Bởi vì đã phải chịu đựng quá nhiều sự hãm hại và ức h p nên trở thành như vậy, thật sự không ngạc nhiên một chút nào.Chỉ cần đối phương nói ra những từ ngữ có ý đồ, thần kinh Đàm Mặc đều sẽ bị k ch th ch.
Anh nhạy cảm với hai chữ uống nước này như vậy, có lẽ là vì trước kia đã từng có người dùng việc này để tổn thương anh.Kiều Lam hơi áy náy.Cô không cố ý, nhưng việc cô đã gây tổn thương đến Đàm Mặc là thật.Trừ chuyện đó ra, sau khi quan sát anh suốt mấy ngày liền, cô phát hiện từ trước đến giờ anh không hề mang theo bình nước đến trường.
Anh cũng chưa bao giờ rời khỏi chỗ ngồi của mình chứ đừng nói đến việc đi vệ sinh.Kiều Lam hậu tri hậu giác nhận ra rằng việc đi vệ sinh không hề dễ dàng với Đàm Mặc.
Chẳng những thế, có lẽ còn khiến anh bị các bạn chế giễụKiều Lam càng áy náy hơn.Rảo bước trong sân trường, Kiều Lam tự nhủ với lòng rằng nếu thật sự muốn kết thân với Đàm Mặc, muốn Đàm Mặc không còn kháng cự cô nữa, thì nhất định cô càng phải cẩn thận hơn.
Lúc đi qua siêu thị mini trong trường, Kiều Lam rẽ vào mua ngòi bút mà mình cần, sau đó lại mua thêm một cây kẹo m t.Cô đi rất gấp, không nhìn thấy có vài bạn học cùng lớp đang mua nước.Mấy nữ sinh vừa quay đầu đã nhìn thấy Kiều Lam đang mua kẹo, họ bận bịu chào hỏi nhau, thấy Kiều Lam đi rồi mới xúm lại nói chuyện.“Mình biết ngay là cuối cùng cậu ta cũng không chịu nổi mà ”Trước kia ngày nào Kiều Lam cũng mua kẹo để lấy lòng bạn học trong lớp.
Dạo gần đây thì không như vậy nữa, thế nhưng hôm nay lại mua lại rồi, chắc chắn là không chịu nổi muốn quay lại lấy lòng đám Trần Diệu Dương đây mà, chứ còn cái gì nữa.Đám con gái vô cùng hưng phấn, mua nước xong liền chạy vội về phòng học.
Trần Diệu Dương và một vài nam sinh khác đang ngồi nói chuyện trong lớp.
Tần Dương cầm quả bóng rổ mà Trần Diệu Dương mang đến, không ngừng khen bóng tốt.Đám con gái chen nhau vào lớp, nhìn Trần Diệu Dương một lúc rồi mới quay sang nói với Tần Dương “Cậu đoán xem lúc nãy bọn mình nhìn thấy ai?”“Ai cơ?” Tần Dương không có hứng thú với câu hỏi này lắm, hiện giờ tất cả lực chú ý của cậu ta đều tập trung vào quả bóng rổ trên tay.“Bọn mình vừa mới đến siêu thị mua đồ, gặp được Kiều Lam.” Quả nhiên nhìn thấy Tần Dương quay đầu lại.“Kiều Lam mua kẹo đó.”Tần Dương nện thật mạnh quả bóng rổ xuống đất, không giấu nổi nụ cười “Con mẹ nó rốt cuộc cũng hết chịu đựng nổi rồi đúng không, mình biết ngay mà, người như cậu ta…” Nói xong lại cười hí hửng, ngồi lên quả bóng rổ, liếc mắt nhìn Trần Diệu Dương “Hơn nữa, ở đây còn có Diệu Dương mà.”Trần Diệu Dương mắng một tiếng rồi sút quả bóng rổ bay ra ngoài “Không nói được cái gì tốt thì im đi.”Cả đám đều cười, nhất là Tần Dương, cười vô cùng lớn tiếng..
Kiều Lam cất kẹo vào túi rồi đi về phòng học, cứ cảm thấy không khí trong lớp hôm nay cứ là lạ làm sao.Nhưng cô cũng không nghĩ ngợi gì nhiềụ
Có lẽ là vì chiều nay có tiết thể dục nên mọi người khá háo hức, dù sao hai tiết thể dục trước đó cũng đã bị đổi thành tự học vì trời mưa.Còn hôm nay thì lại nắng chói chang.Thể dục là tiết cuối cùng của buổi chiềụSau khi tiết học thứ hai kết thúc, học sinh lần lượt chạy xuống lầụ
Kiều Lam thu dọn sách vở, ngoái đầu lại nhìn về phía sau theo bản năng.