Chương 30
Tất nhiên là Trần Diệu Dương không có ý kiến gì.
Từ trước đến nay cậu ta vẫn luôn là một người nổi tiếng trong trường học, chẳng những thành tích học tập đứng đầu, mà trên sân bóng cũng là trung tâm của sự chú ý.Mấy tên con trai choàng vai bá cổ đi ra ngoài.
Đám con gái cũng đã thu dọn xong đồ đạc, bao gồm cả bạn cùng bàn của Kiều Lam, sau đó cùng nhau đi ra khỏi lớp.Kiều Lam vẫn ngồi tại chỗ, cầm bút viết gì đó.“Cứ vờ vịt mãi đi.” Một nữ sinh tóc ngắn cười nhạo.“Ầy, đừng nói vậy chứ, gần đây Kiều Lam đúng là rất chăm chỉ, nghe nói sáng nào cũng đến lớp rất sớm, học thuộc bài đó nha.”“Học cái rắm, cố ý ra ngoài để đợi Trần Diệu Dương chứ lạ gì.
Hơn nữa với đầu óc của cậu ta, cho dù có chú tâm học hành thật thì cũng vô dụng.”“Đã là người thì phải biết tự hiểu lấy đi chứ, cậu nói xem, sao cậu ta không tự hiểu một chút nào.”“Ối giời, không phải là không còn cách nào khác sao.
Cái loại vừa nghèo vừa xấu lại dốt như cậu ta đó hả.
Nghèo với xấu là không có cách nào thay đổi rồi nè, chỉ còn có thể cố gắng học hành để vớt vát lại thôi chứ sao.”.
Cả đám phá lên cười, nói xong lại dời chủ đề “Các cậu nói xem, đến cùng Trần Diệu Dương thích kiểu con gái như thế nào.”“Chắc là như Tống Dao vậy.”“Mình còn nhớ trước kia Trần Diệu Dương có nói cậu ấy thích con gái thông minh.
Thành tích của Tống Dao tốt, sao Trần Diệu Dương lại có thể không thích cậu ấy được.
Chưa kể Tống Dao còn xinh đẹp như thế, nhà lại giàụ”“Mình thấy không hẳn là thế.
Tống Dao thích Trần Diệu Dương rõ ràng như vậy, Trần Diệu Dương cũng có tỏ tình với cô ấy đâu, chắc là không thích.”“Để ý nhiều như vậy làm gì.
Buổi chiều đến tiết thể dục đi xem Trần Diệu Dương chơi bóng, hình như lớp Hai cũng có tiết thể dục đó, có lẽ sẽ gặp được Hách Anh không biết chừng.
Đến chiều các cậu có định mua nước không…”Còn về ý nghĩa đằng sau việc mua nước, cả đám cười với nhau, tự mình hiểu lấy là được rồi.Chờ đến khi học sinh trong lớp đã về gần hết, Kiều Lam mới đứng dậy thu dọn sách vở.Học hành chăm chỉ hơn, kỳ thi giữa kỳ càng lúc càng đến gần.
Kiều Lam vẫn không tự tin lắm với môn Vật Lý.
Dù sao trước đây cô cũng là một học sinh khối xã hội, Vật Lý có những cái gì đã sớm quên sạch không còn một chữ.
Hơn nữa Vật Lý chủ yếu cần tư duy, cô tự học hơi khó khăn một chút.Quay đầu nhìn lại, thấy Đàm Mặc cũng đã về.Kiều Lam dựa vào ghế, thở một hơi thật dài.Vài ngày sau lần nói chuyện cuối cùng đó, rốt cuộc Kiều Lam cũng hiểu được mình đã nói sai điều gì.Hôm đó tổng cộng cô đã nói ba câu, hai câu trước Đàm Mặc không có phản ứng gì.
Nhưng đến câu thứ ba, là khi cô hỏi anh có muốn uống nước hay không, cả người anh đều không ổn.Hai từ uống nước này, đến cùng đã chạm đến điểm gì của Đàm Mặc.Hôm qua học Tin Học, rốt cuộc Kiều Lam cũng được tiếp xúc với Internet.
Cô lên mạng tìm hiểu về hội chứng Asperger, cuối cùng cũng hiểu được đại khái về căn bệnh này.Trong đó có một thông tin khá hữu ích, trên mạng nói những người mắc hội chứng Asperger, nhất là trẻ em, rất dễ bị bắt nạt vì khác biệt với những đứa trẻ khác.
Theo thống kê thì có đến hơn 90% trẻ em mắc hội chứng Asperger bị bắt nạt bởi bạn đồng trang lứa khi còn nhỏ.Điều đó có thể dễ dàng dẫn đến việc sinh ra chứng hoang tưởng bị hại 2 . 2 Chứng hoang tưởng bị hại khiến người bệnh luôn tin rằng có người muốn đe dọa, đòi giết hoặc hãm hại mình, khiến họ vô cùng sợ sệt và đôi khi có những hành động mà họ cho rằng để phản kháng lại.