Anh ta nhìn món đồ chơi đó, cơ thể bỗng run lên từng hồi.
Mặc dù muốn tháo chạy, ra sức rút tay ra nhưng chẳng qua mười ngón tay đã bị cưỡng chế nhét vào trong dụng cụ tra tấn.
Kỷ Hòa châm một điếu thuốc, liếc nhìn rồi nói: "Thật ra tôi không thích mấy trò không có mỹ cảm như này."
Nói xong thì hất nhẹ tay ra hiệu tiếp tục.
Đám thuộc hạ thấy thế, trung thành như những con chó săn nghe lời, bọn họ rút kìm ra, kẹp lấy móng tay người đàn ông rồi bắt đầu rút ra từng cái từng cái một khiến cho đầu ngón tay rướm máu.
"Ah ah -"
“Thích chứ?” Tiếng thét lên đau đớn tràn vào tai Kỷ Hòa nhưng cô ở trong làn khói lại từ từ nhắm mắt, nhàn nhạt hỏi tên đàn ông kia.
Còn người đàn ông đó đã sớm bị đám thuộc hạ rút sạch móng, chỉ là tiếng thở ngắt quãng hấp hối thôi cũng khiến anh ta đau thấu tận tâm can. Một nỗi sợ hãi xoẹt qua cơ thể, kinh hãi đến tột cùng.
Cô ta là một ả điên mất trí!
Người phụ nữ này chắc chắn là một kẻ điên mất trí!
Nếu, nếu không khai ra, anh ta thực sự, thực sự sẽ bị tra tấn đến chết!
Nhận thức rõ điều này khiến toàn thân anh ta run lên, rồi anh ta cảm nhận được chiếc kìm đang chuẩn bị hướng đến bàn tay còn lại của mình để chơi đùa, anh ta vội vàng hét lên.
"Tôi khai! Tôi khai!!"
Kỷ Hòa nhếch miệng, dùng chiếc roi đã gấp vỗ về khuôn mặt bẩn thỉu của người đàn ông, "Như thế này mới ngoan chứ."
Kẽo kẹt-
Cửa ngoài của ngục tối lúc này đột nhiên được mở ra, Kỷ Hòa đưa mắt nhìn lên phía người đàn ông đang đi tới, nụ cười tà ác trên gương mặt bỗng dưng trở nên vô hại, cô vò điếu thuốc trong tay rồi sải bước nhanh đi về phía người đàn ông đó.
"Thiếu gia, ngục tối bẩn thỉu, ngài tại sao lại không nghe lời chỉ huy của quân trưởng mà lại đến đây."
Cô cất lên với giọng điệu quan tâm mang chút oán trách, không khó để thấy rằng mối quan hệ giữa hai người không tệ.
Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi lam cổ đứng, đôi lông mày sắc bén như từng lưỡi kiếm, đôi mắt sâu thẳm chôn vùi hàng ngàn ngôi sao lấp lánh, dịu dàng như ngọc, ai nhìn thấy cũng phải chậc lưỡi tán thưởng, thật là một thiếu niên tuấn tú.
Nhưng điều đáng tiếc là một người đàn ông ưu tú như vậy lại là một người tàn tật, được đám thuộc hạ đẩy vào bằng xe lăn.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ======
Kỷ Thiện Sinh, người mà lúc nãy Kỷ Hòa gọi là "thiếu gia", đang hướng ánh mắt trìu mến nhìn lên phía cô gái mang trên người bộ quân phục thẳng tắp, anh mỉm cười nói "Không sao". Kỷ Thiện Sinh vốn không quan tâm đến cảnh tượng đẫm máu đang diễn ra. Thay vào đó, anh nắm lấy đôi bàn tay đang đeo găng tay anh tặng, nhẹ nhàng nâng niu từng ngón tay tinh tế của cô.
"Tôi chỉ đến xem một chút, A Hòa, em tiếp tục chơi đồ chơi của em đi."
Thực ra anh đã quan sát bên ngoài một lúc, nếu như không phải thật sự không nhịn được thì anh cũng không đi vào.
Kỷ Hòa lúc này làm gì còn tâm tư nào để ý đến tên đàn ông kia nữa, cô lấy cây roi gập từng khúc một để vào eo rồi cười nói.