"Đã khai rồi, đám thuộc hạ tự có thể xử lý."
Cô ra hiệu cho thuộc hạ tiếp tục tra khảo, còn cô thì đi về phía trước, bảo người hầu đứng sang một bên, hai tay giữ lấy tay vịn của chiếc xe lăn, đẩy anh đi ra ngoài.
Quay đầu lại nhìn tên đàn ông đang hấp hối, ánh mắt Kỷ Hoà như một lời cảnh cáo tràn đầy sát khí khiến cho anh ta một chút ý đồ cũng không dám nghĩ.
"Em ăn sáng chưa?"
Giọng Kỷ Thiện Sinh trong trẻo và nhẹ nhàng cất lên, Kỷ Hoà chợt mím môi.
Thực ra lúc nãy trong ngục tối cô đã ăn rồi, nhưng ...
---
.. đại thiếu gia
"Vẫn chưa ạ, cả đêm qua em xử lý tên gián điệp vừa bắt được, lúc nãy mới xử xong."
"Đi thôi, xuống phòng ăn, dì Lý làm bánh trôi mà em thích đấy."
Kỷ Thiện Sinh gợi lên nụ cười, cũng không vạch trần lời nói dối của Kỷ Hòa, dư quang ánh mắt liếc nhìn ánh mặt trời mọc chiếu xuống bàn tay người con gái đang đẩy xe lăn giống như dát thêm một tầm ấm áp, tâm tình hiện tại của anh vô cùng vui vẻ.
"Vâng."
Trong đại sảnh, hai người đàn ông mặc quân phục đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn ăn dài năm sáu mét.
Một người đàn ông trên năm mươi với nét mặt nghiêm nghị và một người thanh niên trẻ trạc tuổi Kỷ Thiện Sinh .
"Cha, anh trai."
Kỷ Thiện Sinh gọi.
"Quân trưởng, đại thiếu gia."
Kỷ Hòa cũng kính cẩn nói.
"Ừ."
Người đàn ông được gọi là ‘Quân trưởng’ chính là người đứng đầu gia tộc Kỷ - Kỷ Thần, người hô mưa gọi gió ở Chiến trường Hoa Đông. Ông lấy khăn lau miệng rồi ân cần nói.
"Ngồi xuống ăn đi, A Hòa cũng mau ngồi xuống đi."
Ông trời sinh làm thổ phỉ, tuy sống trong quân đội nghiêm khắc, nhưng ở nhà cũng không quá để ý lễ nghi, thấy ai thuận mắt thì sẽ đối xử tốt với người đó.
"Vâng, quân trưởng."
Kỷ Hòa tuân theo, vẻ mặt không thay đổi, nhấc Kỷ Thiện Sinh khỏi xe lăn rồi nhẹ nhàng ôm lấy anh đặt anh ngồi xuống ghế.
Cô trải qua quá trình tập luyện cường độ cao quanh năm, tuy thân hình gầy gò nhưng ẩn sâu trong đó lại là một sức mạnh khiến người khác hãi hùng, ôm một người đàn ông hơn mình hẳn một cái đầu, cô vẫn thản nhiên như thường, hơi thở ổn định, nét mặt không thay đổi.
"Haha, A Hòa vẫn cứ thẳng thắn như vậy nhỉ ~"
Ngồi bên cạnh Kỷ Thần là đại thiếu gia Kỷ Minh Sinh, từ nhỏ anh đã cùng Kỷ Thần, cha mình đi thực hiện nhiệm vụ. Đây chính là người được đồn đại là người kế vị của gia tộc Kỷ.
"Đại thiếu gia nói đùa rồi."
Kỷ Hòa nhàn nhạt trả lời, rồi đặt hết tâm tư vào việc chuẩn bị bữa sáng cho Kỷ Thiện Sinh, mặc kệ cho Kỷ Minh Sinh lảm nhảm trêu đùa .
"Đại ca, gián điệp mà tối qua bắt được đã được A Hòa xử lý xong xuôi rồi, anh không đi xem sao?"
Kỷ Thiện Sinh mở chén chè trôi nước nhỏ, vừa thổi, vừa nói.
"Đi, tại sao lại không chứ."
Kỷ Minh Sinh kéo khăn ra, vẻ mặt thay đổi, khác hẳn với ban nãy, giờ đây anh ta như biến thành một con hổ đói, liếm răng, chờ đợi bữa ăn tới miệng "Gần đây, mấy con kiến nhỏ có chút không an phận rồi..."
"Đúng vậy ..." Kỷ Thiện Sinh nhìn xuống, nhưng trong giọng điệu của anh lại không hề sợ hãi.