⬅ Trước Tiếp ➡
"Được rồi, chúng ta đi trước." Kỷ Thần nói, " A Hòa, chăm sóc tốt Thiện Sinh."
"Vâng, quân trưởng."
Những người cản trở tầm mắt cũng đi hết rồi, Kỷ Thiện Sinh không còn giữ vẻ mặt thản nhiên khi đối mặt với người thân như vừa rồi, mà anh lại ra hiệu với Kỷ Hòa bên cạnh, mở cái chén nhỏ trước mặt, hai mắt sáng lên, giống như một chú chó con chờ đợi chủ nó khen ngợi.
"A Hòa đến đây, mau ăn đi, không có bánh trôi sẽ nguội mất."
Kỷ Hòa nhìn anh, nuốt một ngụm nước bọt.
Uhm, cô có chút khát rồi.
Sau khi uống một bát lớn bánh trôi, hương vị ngòn ngọt thanh thanh lan ra khắp miệng, Kỷ Hòa lại tiếp tục ăn từng viên bánh trôi nhỏ dưới cái nhìn chăm chú của Kỷ Thiện Sinh.
Bánh trôi trắng trắng mềm mềm y như thiếu gia hồi bé vậy.
Kỷ Hoà bỗng dưng nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên của họ.
Lúc đó cô chỉ là một cái xác chết đói ngồi gặm vỏ cây ven đường, còn thiếu gia thì ngồi trong chiếc xe ô tô xa hoa đang chạy chậm, hai đứa nhỏ không hẹn mà nhìn nhau, mặt đối mặt.
Mẹ cô mất ngày trước. Bị bỏ đói đến chết.
Cuối cùng, bà chỉ để lại một chút vỏ cây mà bà đã dành dụm bấy lâu nay cho cô, Kỷ Hòa vừa nhai vừa nhìn Kỷ Thiện Sinh.
Bé trai này thật đáng yêu quá đi. Khuôn mặt tròn trịa, trắng trẻo và mềm mại như bánh trôi ăn trong Tết Nguyên Tiêu vậy.
Khi chiếc xe tiếp tục đi về phía trước, cô nuốt nước bọt, dùng đôi tay gầy guộc chống đỡ cơ thể yếu đuối của mình rồi loạng choạng đứng dậy.
Cô nhớ tới lời mẹ dặn, khi đến Bắc Kinh, bọn họ sẽ đi tìm một gia đình giàu có, chăm chỉ lương thiện làm việc rồi sẽ tự khắc nuôi sống được bản thân.
Một gia đình giàu có? Thế nào mới được coi là một gia đình giàu có?
Lúc đó, trong ý nghĩ của một cô bé mới tám tuổi như Kỷ Hòa, những người có cơ hội được lái ô tô đã được coi là người giàu có rồi.
Chưa kể, đi theo chiếc xe này còn có thể thấy được cậu bé đáng yêu đó nữa.
Có lần cô lén nghe một thầy giáo trong trường tư nói qua rằng, cái bánh trôi đó còn có tên là cái gì Vọng, Vọng cái gì mà Chỉ Khát?
Uhm, Kỷ Hòa lại nuốt nước bọt một lần nữa, nuốt theo cả miếng vỏ cây khó ăn kia vào.
Đúng rồi, cô nghĩ ra rồi. Nó được gọi là “Vọng Thang viên Chỉ khát" [1]
[1] Vọng Thang viên Chỉ khát: Lấy từ câu thành ngữ “望梅止渴” - trông mơ giải khát, ví là tự ảo tưởng để an ủi bản thân
Cũng chỉ vì có thế mà, Kỷ Hòa đã theo xe của Kỷ gia suốt ba ngày ba đêm.
Kỷ Thiện Sinh thực ra sớm cũng đã để ý đến Kỷ Hoà. Không có lý do nào khác, chỉ là vì Kỷ Hòa có một đôi mắt đẹp.
Một đôi mắt tuyệt trần. Mặc dù cả người gầy gò, ốm yếu, toàn bộ khuôn mặt xám xịt bẩn thỉu, không thể nhìn ra chút dung mạo nào, nhưng trong mắt vẫn lóe lên một tia sinh tồn sáng chói, không cam lòng chịu cúi đầu trước số phận.
Đôi mắt đen nhánh và sáng bóng, giống như một viên đá quý, khiến ai nhìn qua cũng khát vọng có được.
Vào ngày thứ ba, Kỷ Hòa cuối cùng đã mất đi chút sức lực cuối cùng.
Ngất xỉu bên vệ đường.

⬅ Trước Tiếp ➡