Vì vậy, mặc dù mọi người đều biết nhị thiếu gia là người tàn tật, nhưng chẳng ai dám xem thường hắn.
---
cô khó chịu sao?
"Nhị thiếu, bộ phim 【Phong Nguyệt Giai Nhân】 (Cảnh sắc mỹ nhân) quay lần trước đã nhận được phản hồi tốt, vé phim trong nháy mắt đã bán sạch."
"Đây là tấm séc từ Ngân hàng XXX, cộng với số tiền gốc mà ngài đã đầu tư trước đó, tất cả đều ở trong này."
"Ừ."
Kỷ Thiện Sinh liếc nhìn tấm séc, rồi thản nhiên đặt nó sang một bên.
"Haha, lần này tôi tới đây, là muốn cùng với ngày bàn chuyện đầu tư phim mới."
Kỷ Thiện Sinh nghịch cây bút trong tay "Mang theo kịch bản chứ?"
"Mang theo mang theo!"
Ông chủ Triệu vội vàng lấy từ trong túi công văn ra một xấp giấy, cung kính đưa cho Kỷ Thiện Sinh bằng cả hai tay.
Thật ra Kỷ Thiện Sinh đối với phim ảnh hay giới giải trí không nóng cũng không lạnh, chẳng qua là trong một lần đi chơi với Kỷ Hoà, anh nhận ra được sự thích thú tò mò của cô khi nhìn vào tấm poster phim, nên đã tự mình đi tìm hiểu một lượt.
Vốn dĩ là anh muốn đưa Kỷ Hoà đi xem phim, nhưng vì hồi nhỏ xảy ra một số chuyện khiến Kỷ Hòa sống chết cũng không đồng ý để anh vào phòng chiếu phim công cộng, chính vì thế mà Kỷ Thiện Sinh bất đắc dĩ phải đầu tư riêng vào một rạp chiếu phim. Khi Kỷ Hòa phát hiện ra thì đã quá muộn để ngăn lại nên đành phải theo anh.
Phim ảnh là một lĩnh vực mới nổi, chỉ có một vài phân cảnh ngắn ngủi, chưa xem được bao lâu thì đã hết. Khoảng thời gian hai người lặng lẽ bên nhau trong rạp chiếu phim cũng bị rút ngắn lại.
Kỷ Thiện Sinh trong lòng ngứa ngáy, dứt khoát bắt đầu vung tiền đầu tư.
Kỷ Thiện Sinh có một đôi mắt khôn lường, và mặc dù đó chỉ là một lĩnh vực mà anh tùy tiện đầu tư, nhưng lợi nhuận mà anh kiếm được lại đạt đến con số khổng lồ.
"Kịch bản không tệ, đến lúc đó thì báo kinh phí cần dùng cho tôi."
Kỷ Thiện Sinh cầm kịch bản đọc qua loa đại khái, anh không quan tâm lắm đến doanh thu phòng vé, miễn là phù hợp với sở thích của A Hòa là được.
"Được, được, Nhị thiếu gia, ngài xem, vấn đề về việc chọn nữ chính nam chính..."
Kỷ Thiện Sinh xua tay, "Ông và đạo diễn tự xác định đi, chỉ cần đừng chậm trễ thời gian là được."
Ông chủ Triệu cười đến mức hai mắt híp lại, "Được, được, được, cám ơn nhị thiếu gia."
"Nhân tiện, nhị thiếu gia, nữ chính trong【Phong Nguyệt Giai Nhân], Hồ Du tiểu thư nói muốn mời ngài một bữa cơm thay cho lời cảm ơn."
Ông chủ Triệu nhớ tới người đẹp đã tự hướng đến ông ngon ngọt mà kính rượu thì đành hỏi thêm.
Dù sao thì nhị thiếu gia cũng đã đến tuổi lập gia đình, tuy bị tàn tật, không được nhiều mỹ nhân vây quanh như đại thiếu gia, nhưng thân phận người ta cũng rõ mồn một ra như vậy, nên vẫn là có hoa bướm muốn tiến tới. Nữ diễn viên Hồ Du cũng là một trong số đó.
Nếu Hồ Du thực sự giữ vững được cái cây đại cổ thụ này thì Triệu lão ông đây cũng có thể lấp liếm được một chút gì đó. Chính vì thế mà ông ta mới nói thêm một câu này.