⬅ Trước Tiếp ➡

Cô bước đi vào con đường mòn, nhìn từ ngoài vào chỉ thấy một vầng đen trước mặt, khu rừng này trước đây cô chưa thấy bao giờ, cũng chưa bao giờ đặt chân đến, cô càng đi sâu vào trong không khí càng lạnh, mà nó lạnh theo kiểu thấm vào thịt chứ không phải ngoài da, càng lúc càng lạnh, cô cảm tưởng bản thân đã bước vào một cái hầm tối, không khí xung quanh im lặng như tờ, chỉ nghe rõ tiếng bước chân của mình, ngoài ra không nghe được gì, cô đã nghe theo bà Hậu, bóp ngón tay cái vào lòng bàn tay nắm lại, càng đi sâu vào càng cảm thấy rùng mình, rừng rú thì phải có chim chóc động vật, ít ra thì cũng có côn trùng, mà thậm chí tiếng muỗi cũng không nghe thấy, cô càng đi sâu càng cảm thấy hình như...
Chỗ này đã đi qua rồi...
Cô biết vì cái âm thanh dưới chân nó báo cho cô hay, và cả những cái cây cũng giống nhau, cô đang đi vòng qua đó mấy lần
Bị ma dẫn rồi sao? Không được, nếu còn đi nữa sẽ bị dẫn đi nơi khác, cô liền bỏ đèn lồng xuống rồi cởi áo ngoài ra, với thêm hai lớp áo trong ra rồi ngồi xé, xé ra từng mảnh nhỏ rồi bắt đầu ngồi dậy cột vào thân cây, do đêm tối nên quyết định xé lớp áo trong vì nó màu trắng, dễ nhìn hơn áo ngoài màu đen, cô biết nhất định bà bói già đó biết cô sẽ lạc đường nên lúc cô thấy bà, bà đã cột miếng vải vào thân cây cho cô xem, cô vừa cột vừa giữ ngón tay trong lòng bàn tay, chỉ dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp vào nhau, cô thở hì hụt rồi đi tới đâu cột tới đó, cô vừa cột vừa đi, lát sau cô giơ đèn lồng lên thì mới chợt quỵ xuống, thở hổn hển vì mệt, cô lại quay về chỗ này, là chỗ mà cô đã dùng vải làm dấu, cô lau mồ hôi rồi ngồi đó, làm cách nào tìm ra cái miếu đây, làm sao bây giờ, cô đã đi gần hết cái cánh rừng này rồi, cô vừa khóc vừa lau nước mắt, không biết sao chứ tuyệt vọng quá rồi không thể đi nữa, cô đã né mấy gốc cây có cột vải ra và đi theo hướng khác nhưng bây giờ bây giờ ba bên bốn phía đều là cây đã được cột vải, cô không còn đường để đi nữa, cái miếu như kiểu không tồn tại vậy, cô vừa ngồi vừa thở, Mặt Trời vẫn chưa lên, cô ngồi suy nghĩ xem làm sao thì phía sau giọng ai nói, giữa đêm khuya im lặng này
"Đừng quay lại, tao không có đầu "
Một cơn điện chạy vào não làm cô tê liệt, nghe giọng nói ấy xong tay chân cô như muốn nhủn ra, cô mím môi hai chân co lại vào nhau căng cứng, cô không quay đầu lại nhưng biết chắc người đó ngồi xác vào người cô, cô đơ ra rồi nhắm mắt lại
"Mày thông minh hơn mấy đứa kia, dẫn mày đi hoài không được "
Cô thở gấp rồi lấy hết can đảm quay đầu lại, cô thấy một bà ngồi sau lưng cô, quả thật không có đầu, nhưng do bà ấy mặc áo dài phụ nữ thêu hoa nên cô biết là phụ nữ, rồi cô lấp bấp quỳ lạy bà ấy
"Cháu xin bà, cháu xin bà, tha cho cháu "


⬅ Trước Tiếp ➡