Chương 11
Chợt phía sau có rất nhiều ánh mắt màu đỏ sáng lên trong đêm, chớp chớp rồi đi lại, tà áo phấp phới nhưng chẳng thấy bàn chân hay giày dép đâu, cô ngẩn mặt lên mà nhìn, họ vừa đi lại vừa cười, tiếng cười ồ ồ vang lên, người phụ nữ cụt đầu kia đứng dậy, tay giơ ra vuốt tà áo rồi đi thụt lùi lại đằng sau lưng, biến mất trong đêm tối, và cả những tiếng cười cũng dần nhỏ đi, chỉ nhìn sơ qua trang phục đã biết nhà họ thuộc dòng họ nào, bộ áo dài đặc trưng của nhà họ Hoàng luôn luôn có thêu con phượng hoàng dưới tà, và có chữ Hoàng trên cổ áo, cô nuốt nước bọt cái rồi đứng lên, một tay vuốt mồ hôi một tay cầm cái đèn lồng lên, cô vừa bước đi được hai ba bước thì chợt có tiếng kêu
"Ê... "
"Ê..."
Cô dừng lại rồi quay mặt lại, soi cái đèn xuống đất rồi nhìn, tiếng kêu phát ra dưới đất, chẳng hiểu sao giây phút ấy cô lại can đảm như vậy, cô dùng tay bươi từ dưới đất lên, một cái hộp tròn tròn giống như là một hũ đựng tro cốt người chết, cô nhấc nó lên rồi nói
"Ai...ai vậy "
"Thả tao ra, tao giúp mày ra khỏi đây "
"Thả tao ra "
Cô không biết là ma hay quỷ, sống trong cái hũ này thì chắc là không phải người, cô không dám mở nắp, nhưng nghe câu tao giúp mày thì lại chần chừ
"Nói dối à, lừa tôi à?"
"Tao lừa mày làm gì, thả tao ra, thả ra tao sẽ giúp mày "
"Ngươi là ai, là cái gì mới được "
"Mày mở ra mà coi, tao sống ở đây cũng...hình như là...30 hay 40 năm, tao không nhớ nữa, mà hôm nay tao lại có thể gặp mày, trước giờ chưa một ai vào đây mà còn sống cả, mày là người lãnh căn tu à? Thả tao ra đi "
"Nhưng mà ..."
"Nhanh đi, Mặt Trời sắp lên rồi "
Cô chợt nhớ tới câu nói nếu Mặt Trời lên thì sẽ bị bắt đi, cô liền giở nắp ra coi thử, bên ngoài có cột cong dây thừng không to không nhỏ gần bằng ngón tay, cô tháo ra rồi ngó vào xem, bên trong có hai con mắt tròn xoe nhỏ xíu như mắt gà, còn có cái mỏ dài như chim, thôi thì trước sau cũng chết, cô mở nắp ra luôn
Lát sau nó thò cánh lên rồi nhìn ra, nó là một con quạ, nó biết nói tiếng người, nó vươn cánh ra rồi định bay, cô nắm cổ nó lại rồi hấp tấp nói
"Nói đi, ngươi nói giúp ta mà, nói đi "
Nó liền nói
"Tao có bay được đâu, tao nằm trong đó lâu nên vươn cánh cho đỡ mỏi thôi '
"Vậy làm cách nào...?"
Cô hấp tấp nói
"Thổi tắt nến đi "
"Nó nhìn qua bên cái đèn lồng rồi nói
"Thổi đi "
Cô nghe theo vội vàng thổi tắt nến rồi chợt giật mình, khi nến tắt thì bên cạnh liền xuất hiện mấy cái đèn lồng đỏ sáng lên, nó được treo quanh một ngôi miếu, cô đứng dậy rồi nhìn, đúng thật rồi, vậy có nghĩa là cô càng cầm đèn lồng đi tìm miếu thì càng không thấy, vì ánh sáng nến này tắt đi miếu mới xuất hiện, chả trách những người khác đều không tìm được miếu này và phải chết oan mạng, cô thầm cảm thấy rùng mình, càng đi tìm càng không thấy, đúng rồi, thật sự là như vậy
"Ngươi đi theo ta à?"
"Đừng vào "
"Không vào sao?"
"Ừ "
Cô nghe theo, khi người ta được giúp một lần rồi thì lần sau sẽ rất dễ tin lời người đã giúp mình, cô quỳ xuống một chút đã có người mở cửa ra, cô thấy có một bà già lưng còng bước ra
"Tiểu thư à, xin mời "