⬅ Trước Tiếp ➡

"Ta không làm được gì á? Thế cái này là cái gì? Ta đang bóp cổ ngươi đó, cả bay ngươi cũng không biết, nhập vào thân con quạ ngươi cũng đã biết bay đâu, vẫn đu vào tay áo của ta đấy thôi, làm như hay ho lắm không bằng, ngươi có giỏi thì cút khỏi đây đi, nói năng xằng bậy là giỏi "
Nó le lưỡi ra mắt trợn dọc, cô bỏ nó xuống rồi phủi tay nói
"Đúng là, khinh thường người khác quá rồi đó "
Nó ho ho rồi quay lại bảo
"Khinh thường? Thế tối hôm qua ai quỳ lạy cầu xin cái bà già cụt đầu cụt chân đó, ai đã giúp cô? Đúng là vong ơn bội nghĩa Ước gì bà già đó còn sống thì tôi đã không bâu lấy cô, để cô chết làm thần dữ cửa, cô đơn quạnh vắng suốt cả thiên thu, còn không được đầu thai luân hồi chuyển kiếp "
Nó nói xong thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân, chợt cái cửa mở ra rồi có người đứng sắp hàng qua hai bên, đi sau là một người phụ nữ, chợt có một bà già bước lại tán bốp vào mặt cô quát
"To gan, sao nhìn thấy phu nhân mà không quỳ?"
Bà ấy rút cây trâm bạc cài tóc giơ ra còn định đâm cô, cô giật mình né đi thì phu nhân cất tiếng
"Khoan đã "
Bà già hung tợn kia liền dừng tay, cô vẫn còn sợ hãi quay lại nhìn phu nhân, đây là mẹ chồng của cô, cô chợt quỳ xuống rồi cúi đầu
Chợt bà ấy đặt ngón tay lên đầu cô cái rồi mỉm cười nói
"Không sao, phép tắt thì từ từ dạy, chẳng có gì hấp tấp, dù gì sau này cũng là người một nhà, con nhỉ?"
"Mẹ sẽ gửi con qua nhà bà Vú Nụ chăm con và dạy con phép tắt, sau này ra đường cũng biết ý biết tứ, còn về nhà lại lanh lẹ hiểu chuyện,sẵn bên ấy có mấy đứa trẻ, là dòng họ với nhà mình, con qua học sẵn chăm các em luôn con nhé "
Cô gật người xuống rồi quỳ dài ra đất dạ một cái thành khẩn, bà ngồi xuống đỡ mặt cô lên rồi mỉm cười
Cô ngẩn mặt lên nhìn bà, mắt bà long lanh như giọt sương, cô mỉm cười gượng gạo rồi chợt nói
"Dạ, là con không hiểu phép tắt, con xin lỗi mẹ Con sẽ nghe lời Vú Nụ học hành chăm chỉ ạ "
Nói rồi bà gật đầu rồi quay người lại đi ra ngoài, thấy bọn họ đi hết rồi mới bắt đầu quay qua quay lại kiếm con quạ, nó từ tấm màn chui ra rồi nhìn chăm chăm vào cánh cửa, nó liếc qua cô cái rồi nói
"Người phụ nữ này không đơn giản nha, bà ấy không phải là người, nhưng lại không phải là âm hồn, rõ ràng bà ấy không có hơi thở Lại còn..."
Cô thất thần chen vào họng nó nói
"Lại còn có mùi thối rửa Tuy bà ấy đã xông mùi thơm của trầm hương và bạc hà lên người rất kĩ lưỡng nhưng mà cái mùi đó, khi bà ấy giơ tay lên chạm vào tóc tôi, tôi ngửi thấy mùi hôi, là mùi hôi của người chết "
Con quạ ngạc nhiên cái rồi lấp bấp hỏi
"Sao cô biết?"
"Vì năm tôi còn nhỏ, mẹ tôi lỡ bệnh qua đời, mà ba lại làm ăn xa, xung quanh lại không ai phát hiện ra mẹ tôi đã chết, tôi bắt buộc phải ngồi canh xác mẹ, đã ngồi đó chờ ba về, đến tạm bốn ngày sau mới đem đi chôn, trong suốt quảng thời gian canh xác mẹ, mùi cơ thể đã chết của mẹ sộc mạnh mẽ vào mũi tôi, mùi đó tôi không bao giờ quên được, khi bà ấy đưa tay ra, tôi đã có thể chắc chắn rồi "


⬅ Trước Tiếp ➡