Chương 13
"Khi nhà họ Hoàng muốn giết ai đó hoặc trừng phạt ai đó, họ sẽ dẫn người tới đây, thay vì tự ra tay, họ vẫn muốn người đó chết một cách đau đớn khốn khổ sợ hãi nhưng vẫn không khiến thanh danh của họ bị phá hoại Đây gọi là mượn dao giết người
"Bà nói bà ấy là dơi, chẳng khó hiểu mắt bà ấy nhìn không tốt, nhưng tai dơi rất là thính, cho dù tôi có thở bà ấy vẫn có thể nghe thấy "
Bà Hậu mỉm cười
"Tôi đã làm phép vào đôi giày của cô rồi, cô có chạy sau lưng bà ấy thì bà ấy cũng không nghe, chỉ có thể nghe khi cô mang đôi giày này vào "
Cô gật đầu rồi ngẩn mặt lên, trước mặt là một người phụ nữ tuổi chạc 60, tuy gương mặt đã có sự già nua nhưng ánh mắt vẫn rất sáng, nhìn cô một lượt bà chợt mỉm cười một nụ cười lạnh lẽo, bà liếc qua bà Hậu cái khiến bà lạnh tóc gáy, bà từ tốn đi vào nhà rồi gia nhân đóng cửa lại, bà Hậu kéo tay cô đi, cô chợt cứng đơ người hỏi bà
"Ai thế bà?"
"Là bà Hoàng đó, là phu nhân đó "
Nhìn bà ta tựa như xác chết ấy, người chẳng có chút sinh khí nào cả, cô được bà dẫn vào phòng rồi bà kêu gia nô chuẩn bị quần áo tắm gội cho cô
Lúc cô chỉ còn một mình trong phòng, cô cởi áo ra rồi vạch kiếm con quạ, nó nằm im trong đó bây giờ mới ló mặt ra
"Ngươi theo ta làm gì? Ta đã thả ngươi đi rồi kia mà "
"Ta chẳng thể đi đâu được, xác của ta bị yểm lại rồi, bây giờ trong hình dáng con quạ hôi này chẳng thể làm gì được "
"Ngươi từng là người sao?"
"Đương nhiên rồi Ta còn là một thanh niên tuấn tú đó Chỉ là hơn ba hay bốn mươi năm gì đó về trước ta bị người ta cướp thân xác, ta được cao nhân giúp bảo tồn lại linh hồn giấu trong con quạ này, sau đó còn chôn ta ở khu rừng đó nữa, bà ấy còn nói sau này sẽ quay lại đào ta lên, ai ngờ đợi lâu như vậy cũng không đến, sau này thì cô đến Đúng là xui xẻo mà, lại nằm trong con quạ hôi hám xấu xí này "
"Bao nhiêu con đẹp đẽ tốt lành sao không mượn?"
Cô nhíu mày rồi nhìn nó, nó liền nói
"Mấy con khác không biết nói chuyện, làm sao đây?"
À thì ra là vậy, cô cũng đã từng nghe nói về loài quạ biết nói chuyện, lúc còn nhỏ còn nghe mọi người bảo nhau tối mà có quạ đậu ngay nhà thì phải đuổi nó đi, lỡ đâu nó nói bậy thì nhà sẽ gặp xui, nếu nó nói nhà có người chết thì lại xui hơn nữa, với lại con người biết nói chuyện thì bình thường chứ nhìn con quạ nói chuyện lại có cảm giác nổi gai ốc, cô liền nói
"Vậy theo tôi làm gì? Tìm cao nhân mà giúp đi chứ? Theo tôi có tác dụng gì đâu?"
"Cao nhân? Tôi nghĩ bà ta đã chết rồi "
"Vậy sao, cao nhân thì làm sao mà chết sớm được chứ? Chẳng phải ai cũng sống rất thọ sao?"
"Vì đôi mắt của cô, bà ấy có một đôi mắt rất là đặc biệt, bây giờ sự đặc biệt ấy đã cho cô rồi, cô là căn tu của bà ấy, vì vậy người sau này giúp được tôi chỉ có cô thôi, tôi không theo bảo vệ cô thì chắc chưa đến khi nói bắt đầu cô đã bị loại rồi, thật sự tôi không biết tại sao bà ấy lại chọn cô làm người lãnh căn tu của bà ấy, một cô gái yếu đuối và không am hiểu gì về thế giới này "
Nó nói rồi chợt thở dài, cô nghe nó nói xong thì giơ tay bóp cổ nó giơ lên