Chương 16
Nó gật đầu rồi quay ra, cô bỗng thấy lạnh sóng lưng rồi chợt tỉnh cả ngủ, cô quay nhìn ra ngoài, lát sau nhìn phía sau gáy của A Tỳ, thấy nó đi ngang nhà bà phú hộ thì quay mặt vào nhìn, cô đã chắc chắn A Tỳ bị nhập nên vừa tới thôn Vĩnh Kiên cô liền kêu
"Dừng lại "
Bọn họ dừng chân, cô thò tay ra bên trái rồi vươn người ra, dựa vào kiệu kêu inh ỏi
"A Tỳ Lúc nãy ta kêu ngươi đem cho ta một bình trà sen uống kia mà, sao bây giờ lại không có hả?"
Cô vừa quát thì nó vạch màn chui đầu vào, miệng nó nhếch lên rồi thì thầm
"Mợ à, mợ gọi em à?"
Cô thấy mắt đó đen đục lại, tròng mắt đảo liên tục như hạt đậu rang, cô rút tay vào, thò ra nãy giờ bẻ cây dâu, cô quất vào người nó rồi nói
"Thả com bé ra, nó không có tội "
Nó đau quá té ngửa ra đất, ôm người rào rú, cô bước xuống kiệu rồi chỉ cây roi vào mặt nó, trước mặt đám gia nhân giả vờ nói
"Tại sao tao dặn mày đem trà sen cho tao mày không đem, con chết tiệt này "
Cô giơ lên rồi đánh liên tiếp, tiểu thư ấy liếc qua cô rồi nói
"Mợ... Sao mợ lại đánh con?"
Nó nói như gầm lên trong miệng, cô chỉ vào mặt nó rồi tẩn thêm mấy cái, nó vừa hét vừa khóc, ai cũng không dám can, lát sau thấy tiểu thư ấy xuất ra khỏi A Tỳ cô mới dừng lại, cô kêu người mang A Tỳ theo, cõng nó đi vì nó đã xỉu rồi, cô đi vào kiệu ngồi xuống nhìn cây roi đã tơi tả, cô thầm nói
"Đừng làm phiền tôi, tôi chẳng có lỗi gì với cô cả "
Nói rồi cô siết cái roi trong tay nghiến răng, chợt bên tay có tiếng rên ɾỉ chửi mắng
"Mày dám đánh tao, con nghèo hèn, con dơ bẩn con khốn nạn "
Cô giơ cây roi lên rồi quất trong không trung
"Biến đi "
Cô biết A Tỳ bị nhập từ khi nó quay mặt lại, ánh mắt đó đục ngầu, vả lại giác quan nói cho cô biết, là tiểu thư nhà đó nhập, lúc đi ngang nhà phú hộ đó nó còn quay qua nhìn nhà của mình, cũng may là cô nhanh trí, nhớ đến đầu thôn mình có một cây dâu, cô liền kêu dừng ở đó, thò tay ra bẻ cành dâu
Có lẽ cái chết tức tưởi ngày hôm ấy khiến cô ta tức giận, nhưng đâu quan trọng nữa, rõ ràng là cô ta đã ép cô kia mà, nếu cô ta làm dâu nhà họ Hoàng chắc gì đã được sống
Đến khi trời sập tối cô mới thấy không an tâm, cô liền kêu gia no khiêng qua nhà mình, bảo muốn thăm mẹ và em một chút, lúc đầu họ không đồng ý nhưng cô cầm cái cây chỉ vào mặt họ, và nhìn qua A Tỳ
"Thích cãi không? Muốn như nó sao?"
Họ giật mình rồi cũng làm theo, mới có hai ngày mà nhà đã trở nên lạnh ngắt, cô còn không thấy ai thắp đèn, cô bước vào nhà rồi kêu
"Cò ơi, mẹ ơi "
"Cò ơi "
"Mẹ ơi "