Chương 17
Thấy nhà không có ai, cô liền đi sâu vào nhà sau đó mở tủ thờ của ba ra, lấy cây dao ngày trước ba hay đi mổ lợn ra cất theo, ngày ấy ba chết ở nơi khác, lúc mang xác về các chú là bạn của ba kể lại, nói trước khi chết giống như biết trước sẽ chết vậy, còn dặn mọi người ngày mai cô lên đón thì giao con dao này ra cho cô, các chú nói con dao này ba đã sử dụng giết mổ mấy chục năm, sát khí trong con dao rất là mãnh liệt, còn nói sau này chết sẽ để lại cho cô, để trong nhà đảm bảo ma quỷ không dám vào, ma quỷ rất sợ đồ vật có sát khí, bao nhiêu năm nhà cô vẫn yên bình, chỉ có nghèo chứ không bị ma quỷ quấy phá bao giờ, cô lấy vải gói lại rồi cất vào trong người, thầm nghĩ bụng mẹ và thằng Cò đã đi đâu nên không ở nhà, cô chạy nhanh ra rồi leo lên kiệu
Nhà họ lại tiếp tục khiêng cô đi, qua tới thôn Đại Cát thì trời đã dần khuya, đến nơi họ đặt cô xuống, cô nghĩ chắc là họ mệt, cô ngồi im đợi họ nghỉ mệt, chắc mẩm rằng lát sẽ đi, tận rất lâu sau cô mới cảm thấy có gì đó lạ lạ, mở tấm rèm ra đã không thấy ai nữa, cô bước ra rồi thấy một đám người đã đi khuất sau cánh rừng, cô hô hoán gọi họ lại nhưng họ không nghe, cô chợt chạy theo họ rồi vẫy tay kêu gào, lát sau cách cái kiệu một khoảng xa cô mới bắt đầu quay người lại, cái kiệu đột ngột được nhấc bổng lên, rồi sau đó từ từ bay về phía trước, cô nhớ đến vụ ma khiêng kiệu hôm trước thì mới bắt đầu nổi gai ốc, vậy ra đám gia nô đó chỉ khiêng tới đây, đoạn sau thì là ma khiêng, có lẽ do cái dao được giấu trong người khiến ma không dám lại gần nên không khiêng, bây giờ đi ra xa thì mới lại khiêng, cô đã lỡ ra khỏi kiệu rồi, không cách nào quay lại được, cô đi chầm chậm theo cái kiệu, tuy nhiên chỉ thấy kiệu bay lên chứ không thấy ai cả, cô sờ vào con dao rồi thầm tự nhủ
"Chắc là mang cái dao theo nên không thấy được ma à?"
Cô đi theo cái kiệu đó, vừa đi vừa nhìn, bây giờ chắc là khiêng qua bên bà Vú Nụ, cô thầm nghĩ chỉ cần đi theo họ thì sẽ tới nhà Vú Nụ, lát sau cái kiệu dẫn cô đi đến một cái dốc, cô đứng đó nhìn chăm chăm vào cái kiệu, đột nhiên rầm một cái, cái kiệu bị quăng xuống vách núi, cô đứng đó mà người cứng đơ, họ không dẫn cô về nhà Vú Nụ, họ ném cô xuống vách núi, lát sau cô nghe bên phía bên kia có người dân hô hoán lên rất to
"Có người tai nạn "
Người ta đốt đuốc rồi túa ra đi giải cứu cái kiệu đó, cô đứng đó thất thần nhìn, nếu cô ở kiệu đó thì bây giờ người cô đã nát như tương rồi, thật là khốn nạn mà, nhà họ kêu gia nô bỏ cô ở đó, sau đó kêu ma quỷ lại khiêng quăng cô xuống dốc núi, người ta nếu có tìm ra xác cô thì cũng đã nát người, chẳng biết ai là ai khi mặt mũi tay chân rơi xuống đó
Lát sau có người vỗ vai cô một cái mạnh, giật mình quay lại thì thấy một người cầm đèn lồng, người đó soi đèn vào mặt cô hỏi
"Cô à, cô là người ở đâu tới vậy?"
"Cháụ..cháu đến nhà thăm một người, nhưng đi lạc "
"Nhà người đó ở đâu, bây giờ trễ rồi ở đây nguy hiểm lắm đó "
"Ở...thôn Đại Cát ạ "
Cô ấp úng trả lời, bà ấy cười cái rồi đưa đèn lồng cho cô
"Cầm lấy, thôn Đại Cát ở bên kia, cách cánh rừng này một khoảng thôi "
Cô ấp úng rồi bà ấy cầm đèn lồng nhét vào tay cô, còn dặn