Chương 21
"Thôi, chân tụi em ngắn hơn chị, lại không biết leo cây, không biết leo lên nóc nhà, nếu chị trốn trên cây hay nóc nhà thì làm sao em tìm được, nếu chị muốn chơi thì phải chơi theo tụi em "
Cô ngáp một cái rồi lim dim mở mắt nói
"Tụi em muốn chơi thế nào?"
Nó cười nham hiểm rồi nói
"Tụi em có 6 đứa, chị sẽ bị bịt mắt, tụi em đi trốn, nếu nửa giờ sau chị tìm được đủ hết 6 đứa tụi em thì coi như chị thắng, tụi em sẽ cho chị ngủ "
Cô nhìn một lượt trong sân rồi nói
"Được thôi Mấy đứa trẻ con này, chưa tới nửa giờ mình sẽ tóm lại được hết "
Cô gật đầu rồi đồng ý
Cô ngồi cho chúng nó bịt mắt rồi mạnh đứa nào nấy chạy, chúng nó tìm chỗ trốn kín đáo, một lát thôi mà đã cảm thấy xung quanh mọi thứ lạnh như tờ, im phăng phắc, cô mở mắt ra rồi nói lớn
"Trốn kĩ chưa, chị đi tìm đây "
"Sáu đứa Sáu đứa "
Cô vừa đi vừa rọi đèn vào, lát sau cô ra giữa nhà mở tủ ra thì thấy một đứa, nó ngồi co ro trong đó, thấy rồi, cô nắm nó ra bắt ngồi trên thềm ngoài sân, cô đi vào mấy cái rèm cửa vạch vạch rồi lôi ra thêm một đứa nữa, hai đứa, cô lại lôi nó ra chỗ bậc thềm ngồi, cô bắt đầu ngáp cái rồi lại đi tìm, soi dưới mấy gầm giường, chợt nắm một đứa kéo ra, bắt nó ngồi ngoài bậc thềm, cô đi vào mấy chỗ tối của bậc cầu thang rồi rọi đèn vào mặt một đứa, kéo nó ra rồi nói
"Em ra sân ngồi, chị tóm được 4 đứa rồi đấy "
Lát sau cô quay lại chống tay lên hông, khom người xuống nhìn mặt hết bốn đứa chúng nó, cô liền hỏi
"Phòng ngủ của mấy đứa là phòng nào?"
Cô vừa hỏi xong chúng nó cùng chỉ tay về một hướng, cô gật đầu cái rồi giơ tay xoa đầu chúng nó
"Chị sắp bắt được hết rồi, chuẩn bị tinh thần đi ngủ đi "
Nói rồi cô liền xách đèn lồng tiến lại gần căn phòng đó, giơ tay mở cửa một cái đã bước vào, tay giở tung mấy cái chăn lên rồi thấy một đứa trẻ nằm trong đó, cô nắm nó ra rồi nói
"Năm đứa, buồn ngủ chết đi được "
Cô kéo nó ra cho ngồi ngay ngắn lại rồi mới nhìn quanh sân một lần nữa, cô lại quay lại nhìn vào sân một lần nữa rồi lại đi tìm khắp nơi, tụi nhỏ vẫn ngồi đó chờ, cô đi quanh khắp nhà mà vẫn không thấy đứa còn lại, cô quay lại thay nến rồi lại tiếp tục tìm, hình như đã hơn một giờ rồi, cô lo lắng quay qua đám trẻ hỏi
"Còn một đứa nữa nó mặc áo màu gì?"
"Màu đỏ "
"Nó tên gì thế "
"Kim Nhã "
Tụi nó đồng thanh nói, cô ba chân bốn cẳng chạy đi kiếm nó, cô soi từng cái cửa, sợ nó nấp trong đó ngủ quên, cô vừa soi vừa gọi
"Kim Nhã, em có ở đó không, chị thua rồi, em thắng rồi nên em ra đi nhé, Kim Nhã "
Cô vừa soi vừa gọi, gọi đến tiếng run run lên, trời tối lại khuya, trẻ con lại yếu bóng yếu vía, cô nhớ tới đứa trẻ nằm trong bồn nước lúc nãy tóc gáy đã dựng lên khỏi da đầu, cô vừa soi thì nghe tiếng động phát ra, nghe cái "cạch"
Cô quay lại ngay thì thấy phía sau có cái cửa, dưới cửa hở lên dài một viên gạch, đủ để thấy nó đưa hai bàn chân ra, cô thở phào cái rồi đi lại, cô cầm đèn soi vào cửa rồi nói
"Kim Nhã à Chị thua rồi, tụi em muốn chơi gì thì chơi, chị không cấm nữa "