⬅ Trước Tiếp ➡

Cô giơ tay ra kéo cửa ra để kéo nó ra, nó giơ tay nắm kéo lại rồi đứng im trong đó, lát sau dưới đất có thêm hai bàn chân nữa, cô liếc xuống rồi nhìn qua khe cửa, thấy có một thằng bé tướng tá bụ bẫm đứng trong đó, mắt nó nhìn ra khe cửa rồi mỉm cười, cô giật mình đánh rơi luôn cái đèn, nhanh tay nhặt nó lên rồi rầm rầm khấn vái, cô lấy hết sự can đảm ra mở cửa cái mạnh, bên trong chỉ có một mình con Kim Nhã, con Kim Nhã nó bật cười lớn rồi mắt nó trợn ngược lên, lòng trắng của nó bây giờ đã chuyển sang màu đỏ của máu, miệng nó cười rộng tang quát như miệng ếch, còn chảy cả nước dãi, cô giật mình bỏ cái đèn xuống rồi dùng hai tay xoa mặt nó, tay cô run run rồi quỳ xuống lắc lắc đầu nó, kêu tên nó hấp tấp
"Kim Nhã, Kim Nhã à Em sao vậy?"
Cô quay qua bên cạnh thấy một vũng nước to, cô ôm nó lên rồi thổi tắt đèn, cô chạy ra khỏi đó, vừa chạy vừa hô hoán gọi mọi người, con Kim Nhã nó nằm trên tay cô mà nó cứ hát vu vơ, còn cười mang dại
"Tao trốn trong hộc tủ, tao trốn sau rèm cửa, tao núp dưới gầm giường Tao trốn dưới gầm cầu thang nhìn cẳng chân của mày, hay núp sau rèm cửa theo dõi mày, tao trốn rất kĩ, mày không tìm thấy ta hahaha..."
"Khi mở hộc tủ ra tao sẽ ở sau lưng mày, khi bước lên cầu thang tao sẽ nắm chân mày, khi nhìn qua khe cửa tao sẽ thấy đầu mày, khi mày ngủ tao luôn nhìn mày, kiểm tra chăn xem có ai không nhé "
Cô vừa run vừa sợ, tay nó vuốt vuốt tóc cô, miệng cười hehe chẳng khác gì ma quỷ, cô ẳm nó ra tới sân thì cũng thấy bà vú Nụ đứng đó, bà thấy con Kim Nhã thì quay qua ôm nó ngay, cậu Cảnh Minh liền quay lại bế nó, bà vú thấy tay cô run run bà liền giơ tay tát thẳng vào mặt cô quát
"Cô làm cái gì thế hả? Cô làm cái gì giữa đêm tối thế này?"
Vừa nói xong cậu Cảnh Minh đã vội bế nó vào nhà, vừa đi vừa nói, tiếng cậu uy phong mà mạnh mẽ vô cùng
"Vú thôi đi, im lặng xem nào "
Nói xong vú liền im lặng, liếc nhìn cô một cái rồi nói
"Đúng là cái thứ quê mùa dốt nát mà Hết cái để chơi rồi sao?"
Bà vú đay nghiến rồi quay qua hỏi mấy đứa nhỏ
"Ai bày ra mấy cái trò này đây?"
Tụi nó liền chỉ vào mặt cô, cô chỉ vào mặt mình bất ngờ nói
"Nè mấy đứa, chị rủ tụi em tìm chị cơ mà, là tụi em nói muốn chị tìm tụi em... "
"Cô có câm miệng không hả, còn ở đó ăn nói hồ đồ "
Bà chẳng nể nang cầm cái cây đánh mạnh vào cánh tay cô, một cái đau điếng
"Tôi ăn nói hồ đồ? Bà dựa vào cái gì mà dám đánh tôi?"
"Tôi là người được phu nhân đứng ra thuê về chăm cô và giáo huấn cô, dạy cô ăn nói phép tắc trong nhà từ trên xuống dưới Cô dám cãi tôi sao?"
Bà nói rồi liền đánh vào người cô tới tấp, khiến lũ nhỏ phấn khích vỗ tay bốp bốp cười sung sướng
Cô trừng mắt lên chụp lại cái roi rồi nói
"Nói tới nói lui thì cũng chỉ là phận người làm, tôi đích thân được mẹ chồng tôi cưới về làm thiếu phu nhân của nhà họ Hoàng, bà chỉ là một người ở lấy tư cách gì chửi tôi, còn nhà quê bần nông thì xin lỗi bà chứ không có dân nhà quê bần nông tôi thì cả gạo bà còn không có mà ăn "


⬅ Trước Tiếp ➡