⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi không biết mẹ chồng tôi mướn bà dạy lũ trẻ kiểu gì, đêm hôm bà không cho nó ngủ sớm còn để tụi nó lân la ngoài sân, hát mấy câu vớ vẩn trêu ghẹo ma quỷ, còn không biết bà có làm gì mờ ám không nữa, nãy tôi còn thấy bà đốt giấy tiền vàng mã ngoài kia Lén lén lút lút.... "
Nói rồi cô quăng cái roi xuống đất rồi nhìn qua lũ trẻ đang lêu lêu vì cô bị đánh, cô xoa cánh tay rồi quay qua nói
"Mau dẫn chúng nó vào ngủ đi, còn muốn ở đây lườm tôi nữa à, đừng tưởng bà già rồi thì muốn làm gì thì làm, tôi không phải tiểu thư đài cát chân yếu tay mềm đâu, đừng có hở ra là đánh tôi, tôi đau lên thì bà đừng có trách "
Nói rồi cô xoa vai vì đau, rồi quay qua tụi trẻ dọa
"Các em còn chưa mau đi ngủ?"
Nói rồi cô liếc qua bà, giơ cái roi cho bà rồi nói
"Cho lũ trẻ ngủ đi "
Bà liếc cô một cái rồi nói
"Tiểu thư cũng đi nghỉ ngơi đi "
Nói rồi trong phòng vọng ra tiếng kêu
"Lấy khăn, lấy nước nóng, lấy kim châm cứu "
Bà nghe thì quay qua cô, nói với giọng nghiêm túc
"Cô chăm chúng nó đi, tôi vào phụ cậu Cảnh Minh "
Nói rồi bà vội vàng đi vào trong, khép cửa lại cẩn thận, cô xua tay qua lũ trẻ rồi lôi hết lũ chúng nó vào phòng, kéo chăn nệm đàng hoàng cô ngồi canh tụi nó ngủ, chúng nó nằm cạnh nhau nên nói chuyện và đùa giỡn suốt, lát sau cô phải tắt hết đèn thì tụi nó mới nằm im, cô đã rất buồn ngủ còn gặp nệm êm chăn dày ấm, cô ngáp cái rồi nằm xuống, lục lọi trong mấy cái ngăn kéo tìm cái sợi dây căng ngay lối ra vào, còn lấy thêm mấy cái lục lạc của tụi nhỏ căng lên, sợ bản thân ngủ quên vì biết nếu mà cô ngã xuống đằng nào cũng ngủ say như chết, cô lại sợ lũ trẻ đi lung tung, căng sợi dây ra lỡ tụi nó có ra ngoài thì sẽ đánh động vào cái lục lạc này, nó reo lên thì cô sẽ giật mình, cô nằm im xuống ngủ ngon lành, còn không quên lấy cái túi vải bà Hậu đã cho hồi sáng, cô chồng vào đầu rồi ngủ say
Đến khuya cô cảm thấy đầu mình nhột nhột nên mới thức dậy, cô nghe ai đó nói bên tai mình
"Không thấy đầu đâu cả "
Một giọng nói non nớt như tầm sáu bảy tuổi, tự nhiên lúc ấy cô rùng mình cái rồi mở mắt ra, cô cảm giác có ai sờ mó cơ thể mình, cô lại không dám cởi cái túi ra xem, rốt cuộc là ai, mà bên tai cứ nghe văng vẳng
"Đầu đâu rồi nhỉ? Không thấy đầu đâu cả "
Nghe xong thì cô chợt nuốt nước bọt, rồi tự nhiên nghe nó cười sằng sặc
"Ý...nó thức rồi này "
Ba hồn chín vía nghe tới đó cô đã vội vàng bật dậy luôn không nói gì nữa cả, giơ tay ôm gối ném tứ tung, mở cửa chạy ra ngoài, chẳng may vấp cái sợi dây cô treo ngoài cửa té một cái sấp mặt, cô lăn cù cù ra sân, ui da mấy cái rồi ngẩn mặt lên, cậu Cảnh Minh đứng trước mặt cô, tay chắp ra sau lưng, cô ngẩn mặt lên rồi ngồi dậy, tay chân phủi bụi trên quần áo rồi ấp úng nói
"Cậu Cảnh Minh Chào buổi sáng "
Cậu nhìn lên trời, trăng vẫn còn, cậu liếc qua cô cái khó hiểu
"Sao chị không ngủ đi, đêm hôm chạy lung tung làm gì?"
"À, thật ra... À thì... Tôi tập thể dục...à thì...à mà cậu chưa ngủ à?"
Cô cười gượng gạo rồi nhìn cậu khó khăn thốt nên lời
"Tôi phải thức canh Kim Nhã, lỡ nửa đêm con bé lại phát bệnh "


⬅ Trước Tiếp ➡