⬅ Trước Tiếp ➡

Vừa nói xong thì cô đã thấy hai tay mình ôm lấy một đứa trẻ đã chết chìm dưới đáy sông, cô thấy nó giống với đứa nổi lềnh bềnh trong thùng nước nhà Vú Nụ, cô cảm thấy lạnh buốt hụt hơi, mắt chợt tối sầm lại, tay không còn cảm giác, chỉ còn nghe bên tai có đứa trẻ kêu mẹ ơi
Lúc ấy cô cảm nhận bản thân đã đứt hơi, sông này sâu và lạnh, xuống dưới chưa gì đã thấy tức ngực, rồi từ từ chìm xuống đáy sông, cô cảm giác thằng bé nó rất sợ hãi, nó ôm cứng vào người cô, dẫu rằng bây giờ cô sắp chết, vẫn không buông nó ra
Một cái đùng thật to, mặt nước động mạnh, rồi lát sau có người chạm vào người cô, người đó lay tay cô, còn có cảm giác như người đó truyền không khí vào miệng cô vậy, cảm nhận được sự sống cô ôm.chặc đứa trẻ rồi cô được người đó nắm lôi lên bờ, người đó đập đập vào mặt cô rồi kêu
"Chị dâu, chị dâu à "
"Hoài Thục "
Cô lăn qua ói nước rồi thở như chó chết, cô mở mắt ra hít lấy hít để, thấy cậu Cảnh Minh cô mừng rớt nước mắt, cô nhìn mặt cậu xanh lè cậu nói
"Sao nửa đêm chị chạy ra đây thế? Còn đứa trẻ này?"
Cô quay qua nhìn rồi giật mình, bên cạnh mình có xác chết của một đứa trẻ, mặt nó trương phì lên, cô nhìn nó rồi nhớ tới lời của người phụ nữ đó, cô liếc qua cậu rồi nghiêm túc nói
"Báo quan đi cậu "
"Báo kiểu gì? Trong tay cô ôm xác một đứa trẻ, báo thế nào?"
"Tôi vớt nó lên, thì báo quan điều tra thôi "
"Ai làm chứng? Người ta sẽ không nghĩ là cô vớt nó lên, mà là cô ôm nó xuống nước "
"Cậu làm chứng Rõ ràng cậu thấy... "
"Tôi chỉ thấy chị ôm nó lên, còn chị có ôm nó xuống không thì tôi không thấy "
"Ây da cái cậu này, rõ ràng là cậu vớt tôi lên, cậu không thấy tôi cũng suýt chết sao hả, cậu làm chứng cho tôi, chứ cậu định mặc kệ cho người ta bắt tôi à?"
Cậu nhìn vào xác đứa trẻ một hồi lâu, cậu liền sờ vào mặt và tay chân nó, bóp bóp một hồi lâu rồi nói
"Nó đã chết ít nhất là hai ngày rồi "
Cậu ấn ấn vào người nó nói tiếp
"Nhưng không phải chết đuối, chết rồi mới bị quăng xuống đây "
Cậu nhìn vào xác nó, giở tay giở chân nó lên thì thấy tay nó lặc lìa, giống như bị gãy xương vậy, cô nhìn xuống lòng bàn tay nó rồi chợt lật lên, dưới ánh trăng cô thấy nó cầm một mảnh vải nhỏ, cô hốt hoảng nói
"Cậu nhìn này "
Nói rồi cậu liền bảo
"Đừng động, giữ nguyên, cô ở đây canh xác nó, tôi đi báo quan, nhớ là đừng động gì cả "
Cô xanh mặt rồi gật đầu cái mạnh, cậu liền ba chân bốn cẳng chạy đi, cô ngồi cạnh xác nó mà ốc cục nổi lên rần rần, cô quỳ xuống rồi lạy nó, khấn vái đủ thứ
"Em có linh thiên xin đừng dọa chị em nhé, chị sợ lắm, em có oan ức gì cứ nói cho chị nghe, chị sẽ giúp em, nhưng chỉ xin em đừng dọa nạt chị, chị sợ lắm "
Cô khấn xong co chân lại chờ cậu Minh về, lát sau quả là rất im ắng, chẳng thấy bị dọa hay hù nhát gì, cô thấy xa xa có nhiều ngọn đuốt sánh với, cô bỗng mừng rỡ rồi đứng dậy, cô đứng run run vì lạnh, cậu chạy lại bế cô lên rồi hô với đám lính
"Đem xác về, sáng nay ta lên phủ các người nói chuyện "
Nói rồi cậu không nói gì thêm bế cô một mạch về nhà, cô vừa lạnh vừa run hỏi
"Cậu để tôi tự đi, vú Nụ thấy thì chết tôi "
"Chị nằm yên đi, chị lạnh cóng người rồi thì đi gì nổi, cứ nằm đó cho tôi, tôi bế chị đi còn nhanh hơn đấy "


⬅ Trước Tiếp ➡