Chương 26
"Vú Nụ kệ vú ấy, chị có sợ bà ấy đâu mà nói, lúc nãy còn thấy quát sang sảng cơ mà"
Cậu nói nửa ý châm chọc nửa ý cười ghẹo
Cô rút người lại, tựa như đã thở ra khói vì lạnh, cô lấp bấp nói
"Cảm... Cảm ơn "
Cậu mỉm cười cái rồi chạy như bay
"Chị dũng cảm lắm đó, rất giỏi "
Ý cậu nói cô dám ngồi canh xác cho cậu kiếm người, cô mỉm cười rồi nói
"Tôi phải quỳ lạy nó để nó không nhát tôi đấy "
Nói xong thì cô ngất xỉu luôn, cậu Cảnh Minh lo lắng rồi chạy về nhà, vừa đạp cửa cậu đã vội vàng kêu
"Vú Nụ đâu, ra đây mau, thay đồ lấy nước nóng lau người cho chị ấy, mau lên "
Vú chạy ra hốt hoảng thấy hai người ai cũng ướt mem, bà chạy theo cậu bào phòng rồi nói
"Cậu thay quần áo đi, cảm lạnh bây giờ "
Cậu nhìn vào gương mặt trắng bệch của cô lo lắng, đến vú bảo cậu ra ngoài cho vú thay quần áo cho cô cậu mới đi ra, lát sau cậu đưa một chén trà gừng cho vú rồi dặn dò
"Ta có việc lên quan sớm, chăm chị ấy cho chị tỉnh rồi theo tôi lên quan "
"Lên quan, tại sao cậu lại phải lên quan?"
"Chuyện dài lắm, cho chị ấy uống chén trà này đã "
Vừa nói xong tiếng gà đã bắt đầu gáy, vú cho cô uống xong thì cô đã tỉnh lại, cô nhìn cậu ngồi ngay trước mắt mới ngồi dậy
"Chào cậu Cảnh Minh "
"Chị ổn không? Thật sự tôi không muốn ép buộc chị đâu, nhưng mà chúng ta phải lên quan sớm nay "
"Lên quan"
Cô vừa nghe đã giật mình, chợt gật đầu rồi nói
"Vú Nụ à, bà búi tóc cho cháu, cháu muốn theo cậu lên quan "
Nói rồi cậu mỉm cười rồi bước ra khỏi phòng, vú ngồi đằng sau cầm lược búi tóc, cài trâm vàng lên tóc cô, còn lựa y phục đẹp cho cô mặc
"Lên quan nhất định đừng để người ngoài khinh người nhà họ Hoàng chúng ta, có biết không? Mà lên quan có việc gì thế?"
"Tối qua tôi phát hiện có xác chết ngoài bờ sông, tôi vớt nó lên, rồi cậu thấy vậy báo quan "
Cô ấp úng nói, biết bà vú hay tò mò nên cô nói thêm
"Cậu ấy vớt tôi lên nên ướt theo, một mình tôi không kéo xác thằng bé lên nổi "
Bà vú gật gật trầm tư rồi nói
"Hèn gì tối hôm qua tôi cứ nghe tiếng trẻ con lạ khóc trong nhà, còn nghe thấy tiếng đập nước chẹp chẹp, còn nghe thấy tiếng khóc của phụ nữ, tôi liền đốt giấy tiền vàng bạc trong sân nhà cho họ, để họ không quấy phá, vậy mà lại xui khiến cô đi vớt xác, tình ngay lí giang, tôi không biết bọn họ có tin cô không, vì khác máu tanh lòng, có thể cô sẽ bị cho là hung thủ, nên ăn nói cho thông minh đấy nhé, lỡ miệng một cái là sẽ vào tù, thậm chí là mất mạng "
Nói rồi bà cũng đã búi xong, cô soi gương cái rồi đứng dậy, bà chỉnh quần áo cho thẳng thớm rồi dặn
"Có sao nói vậy, làm người thật thà ma quỷ cũng quý, đừng làm mất mặt nhà họ Hoàng, cô là con dâu đấy, nghe rõ chưa?"
"Dạ, rõ rồi "
Sáng sớm cô và cậu Cảnh Minh đã cùng nhau lên quan, dọc đường cậu có liếc nhìn qua cô mấy cái, cậu liền cất lời
"Chị dâu này, chuyện đứa trẻ đó là sao?"
Cô quay qua nhìn cậu, miệng cô bỗng ấp úng rồi tìm câu trả lời, phải trả lời thế nào mới đúng đây, đang phân vân có nên nói cậu nghe không, vì dù sao ngoài cậu Cảnh Minh ra thì tất cả những người còn lại không có ai đứng về phía cô cả
"Tôi bị ma dẫn ra đó, rồi tôi bị xúi nhảy xuống vớt xác lên "
Nói rồi cậu không tỏ vẻ bất ngờ lắm, chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi nói