⬅ Trước Tiếp ➡

Ông chăm chú nhìn cả đống bài vị rồi chợt ôm lấy một cái, cô buồn bã thở dài, đoán không sai mà, thì ra là bài vị bà ấy ở đây
Ông quay qua cô nước mắt nước mũi chảy lòng ròng, chợt hỏi
"Sao cô biết bài vị của cô ấy ở đây?"
"Tôi nói ông cũng không tin "
Nói rồi cô quay người lại xe ngựa, bước một chân lên xe rồi nói
"Ông có yêu cô ấy thì đừng lấy thêm vợ, người hại chết bà cả và cậu Trần Hạ chưa hẳn là bà ba đâu, mà là ông đấy Sự đố kỵ của phụ nữ khủng khiếp lắm, biết tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, nhưng mà bà ba là ngọn thì ông là gốc, ông không xứng để khóc cho bà cả và cậu Trần Hạ đâu "
Nói rồi cô chui vào xe, mặt cô mang một nỗi buồn man mác, cậu Cảnh Minh nhìn qua cô rồi nói
"Chị giỏi lắm đó "
"Không giỏi bằng cậu "
"Sao vậy, không thích được khen à?"
"Không, tôi biết cậu đã dặn Vú Nụ ở nhà đừng giặc quần áo của tôi và cậu, còn bảo vú đừng chà rửa giày nữa, sáng tôi nghe mà, nên tôi có lại xem quần áo một lượt, nên hôm nay mới có cơ hội xuất chiêu, cậu còn thông minh hơn tôi "
Cậu mỉm cười rồi gật gật, cô quay qua nhìn gượng tuấn tú của cậu thầm chép miệng
"Cậu đẹp trai thế này sau này lại tam thê tứ thiếp cho mà xem, sau này các bà vợ của cậu lại đấu đá nhau, rồi họ lại giống như ông Trần bây giờ "
Cậu mỉm cười rồi quay qua véo má cô
"Chị đừng nói lung tung Sau này tôi chỉ lấy một vợ thôi, tôi chỉ cần vậy thôi "
Cô phủi tay cậu ra rồi gắt
"Đau quá, vú Nụ mà biết bà ấy lại cho tôi ăn roi, cậu tự trọng đi "
Nói rồi cô liền xoa xoa mặt, cậu mỉm cười nói
"Em véo chị thì đã là gì, chị còn ôm em hôm qua cơ "
"Tôi.... "
"Nhưng mà Vú Nụ có biết đâu, chị không nói ai mà biết "
Cô phụng phịu rồi co người lại, về đến nhà đã xông vào nhà ngay
"Đói quá, đói muốn chết luôn "
Vú Nụ vừa bưng cơm vừa nhíu mày
"Tiểu thư à, giữ ý giữ tứ chút đi, chẳng ra cái thể thống gì cả "
Vừa nói xong cô đã cởi giày ra leo lên bàn ngồi ăn, vừa cầm chén đã bị vú lấy đũa khỏ vào tay
"A... "
"Còn không chịu mời cậu ăn "
Vú Nụ nhìn muốn rớt con mắt, cô bỏ chén xuống rồi cúi rập người cung kính
"Dạ mời cậu "
"Nhưng mà tôi là chị dâu cậu ấy kia mà, mời cái gì?"
Vừa nói xong thì vú liền bảo
"Chị dâu thì chị dâu, nhà con trai là lớn nhất, cậu hai mất rồi thì cậu út là lớn nhất, chỉ sau bà mà thôi "
Cô đong đưa cái chân rồi liếc qua cậu
"Cậu ăn cơm đi, cho tôi ăn ké với "
Nói rồi cậu mỉm cười cái ngồi lên bàn, bà vú chợt hỏi
"Cậu không thay đồ mà ăn luôn sao?"
Cậu vừa gắp đồ ăn vừa nói
"Chị dâu đói rồi, không cần thiết nữa "
Cô mừng rỡ leo lên ăn, vú nhíu mày rồi nghiến răng
"Riết không còn phép tắc gì cả "
Nói rồi vú tức giận đùng đùng đi ra sau bếp, cô vừa thấy vú đi đã vừa húp vừa lấy đũa lùa cơm vào miệng, nhai nhóc nhách rồi nhìn cậu cười hề hề
Cậu từ tốn ăn mà nhìn cô cảm thấy rất buồn cười


⬅ Trước Tiếp ➡