Chương 34
Tối đó cô ra sau tắm rửa, có kiểm tra bồn nước nhưng đứa trẻ đã biến mất rồi, cô tắm cũng không bị nghẹt nước nữa, lát sau vào phòng ngủ cô vẫn lấy cái túi của bà Hậu cho đội lên rồi ngủ, cô ngáy ngủ ầm ầm, cô nằm xuống là ngủ ngay luôn, đến khuya cô nằm mơ thấy hai mẹ con nhà ông Trần, bà ấy nhìn kĩ thấy mặt thì đẹp lắm, còn thấy thằng con vẫy tay chào, nó ôm mẹ cười khúc khích rồi hai mẹ con cúi đầu xuống, rồi họ bỏ đi, họ đến để cảm ơn cô, và xin lỗi đã dọa cho cô sợ, rồi đi mất
Sáng hôm ấy Vú Nụ phía sau giặt giũ quần áo, cô bước ra thấy thế thì mới nói
"Vú à, cháu đói quá có gì ăn chưa ạ?"
Vú quay qua nhìn cô rồi quát
"Sáng sớm chưa đánh răng rửa mặt đã ăn ăn, tiểu thư đúng là con heo mà "
Vú thấy mặt cô thì hầm hầm tức giận bỏ vào, cô ra xoắn tay áo rồi rửa mặt, rửa xong thì thấy khói đã nghi ngút trong nhà, cô mỉm cười cái rồi đổ nước ào ào ra giặt giũ, cô kéo váy cao lên rồi ngồi đó giặt, cô vừa phơi quần áo lên thì vô tình nhìn vào cái nhà kho, tự nhiên cô lại cảm thấy dựng tóc gáy kiểu gì, ánh sáng buổi sớm thì chưa tới mức sáng bừng, mà cô liếc qua cái khe hở của mấy miếng gỗ đóng nhà kho lại, trong ấy giống như có cái gì phát sáng ấy, còn dài nữa, chỉ trong thoáng cái đã vụt phát biến mất, cô chớp mắt cái rồi tặc lưỡi cho qua, lát sau vú đi ra đã thấy đồ đạc giặt sạch sẽ cả rồi, thấy cô ngồi ngoe nguẩy trên bàn bà vào nói
"Cô giặt quần áo đó à?"
Cô không nói gì, rõ ràng là biết nhà này ngoài cô ra thì ai trồng khoai đất này, cô liếc qua nhìn bà một cái, chu mỏ ra thầm nghĩ, đã không muốn khen thì thôi còn hỏi giọng hằn học
"Ma giặt đó vú ạ, không phải tôi đâu "
Nói tới đó cô liền thấy cậu từ trong nhà bước ra, cậu liền ngồi vào bàn rồi nhìn vú, vú tạm không nói nữa, đùng đùng đi ra sau
Lát sau thức ăn đã đầy bàn, cô gắp lấy gắp để bỏ vào chén, sáng giặt cả đống đồ nên mất sức, bà vú không ưa cái nết ăn của cô từ lâu, bà lấy một cái cây rồi gõ vào tay cô, cô nhíu mày rồi nhìn lên, cô nhai nhai mấy hạt cơm quanh mép rồi ngồi ngay ngắn lại, ăn chậm rãi hơn
Cậu không nói gì, chỉ ngồi đó ăn từ tốn, đúng là con nhà giàu, ăn nhìn tướng cũng sang, nhà Vú Nụ cái gì cũng không tốt nhưng ít ra bà ấy nấu ăn ngon với lại rất hay đổi món, nhà gần dốc núi nên có ai đi rừng về là bà chặn đường mua đồ rừng họ mang từ rừng về vô nấu, cô cũng chẳng khó ăn, chỉ là ăn hơi nhiều, nết ăn hơi xấu, tướng đi lại xổ sàng, cái gì cũng xấu, cũng tệ hại, cô như một cái cây sống trong rừng vậy, mọc không ngay ngắn nề nếp, cứ mọc sao thì mọc, chịu mưa chịu gió nhiều rồi, đâm ra mạnh mẽ kiên cường độc lập, không giống nhiều tiểu thư khác như hoa cảnh trong chậu, được người ta cắt tỉa cẩn thận, được chăm sóc kĩ lưỡng ngày đêm, cô liếc nhìn bà rồi bỏ chén xuống
Bà thấy vậy thì kéo cô ra ngoài, bà bảo hôm nay sẽ dạy cô may vá thêu thùa, còn nói dạy cô vẽ tranh, nếu tốt thì tự thêu trên tranh của mình, cô ngồi đó nghe bà nói, biết não cô là bã đậu nên bà càng nói lại càng tức, mà bà tức lại lấy roi ra, đánh cho hả dạ
"Cô tự ở trong đó mà học tập, tôi đã dạy rồi đó, thêu không xong thì đừng có ra ngoài, xem cô có chịu nổi không? "
Bà nói xong thì bước nhanh chân ra ngoài, cô ngồi phía sau rồi phì cười