Năm 2010, Thượng Hải, mùa hè.
Tôi mua một đoá bách hợp nhỏ trước cửa bệnh viện, ôm đoá hoa xinh đẹp ngát hương vào trong ngực, đi về phía phòng bệnh.
Hành lang tràn ngập mùi thuốc sát trùng gay mũi, y tá Diêu mặt trứng ngỗng, tay cầm bệnh lý mỉm cười với tôi "Hôm nay bà cụ rất khoẻ, vừa nãy đòi ăn bánh đầu điều của Dafu Gui Pastry là ông cụ chạy đi mua ngay." Trên mặt tôi thoáng hiện lên nụ cười gượng, trong lòng thì lo mặt trời đã đứng bóng rồi, sức khoẻ của ông ngoại có chịu nổi không.
Mở cửa phòng bệnh ra, tôi chỉ thấy một mình bà ngoại nằm trên giường, gầy gò ốm yếu giống như chiếc lá khô cuối thu, trên người cắm đầy ống dẫn trong suốt, đương lúc ngủ mơ, chân mày của bà cũng hơi nhướng lên.
Bà ngoại rất đẹp, nhất là đôi mắt hạnh long lanh ánh nước, cho dù đã đến tuổi rồi nhưng đôi mắt vẫn trong vắt như nước mùa thu, không hề bị trần thế vẩn đục.
Album gia đình không có giữ ảnh của bà hồi trẻ, nghe mẹ nói, lúc ông bà ngoại vừa ra nước ngoài, cuộc sống vô cùng gian nan, ngày nào cũng bận bịu cơm áo gạo tiền, hoàn toàn không có thời gian đi chụp ảnh.
Tôi thì không tin lắm, trong lúc lật cuốn album cũ dày nặng đã ố vàng, tôi tìm thấy một bức ảnh cũ.
Trời cao xanh ngát, khu rừng biếc xanh, bà ngoại mặc một chiếc váy ren màu đỏ ánh bạc, tóc xoăn đen, đội một cái leo núi viền hẹp màu xanh đậm, ngồi lên lưng ngựa, làn váy dài mỏng tung bay theo gió trong lúc thúc vào bụng ngựa.
Bà nhe răng cười tươi với ống kính, nụ cười rực rỡ hồn nhiên, bên phải con ngựa là ông ngoại oai phong, đôi môi mỏng hơi mím lại, kéo dây cương giúp bà.
Bên dưới tấm ảnh viết "nước Áo, 1965", tôi thở dài, lúc đó hai người họ đã gần 50 tuổi rồi, không biết lúc còn trẻ còn đẹp cỡ nào nữa.
Bức màn vải màu xanh lơ bằng sợi poly khẽ lay động, tôi cắm hoa vào trong lọ thuỷ tinh rồi đặt nó lên tủ đầu giường, để khi nào bà vừa tỉnh dậy là có thể ngửi thấy mùi hoa thanh mát này.
Tôi đứng trước cửa sổ, không khỏi nhìn ra xa, cố gắng bắt được bóng dáng của ông ngoại, những gì lọt vào trong mắt chỉ là màu xanh lục đậm và màu lam nhạt.
Dù ở bệnh viện thì cũng có thể dễ dàng nhìn thấy Hải Bảo vui vẻ đáng yêụ Tôi cũng gần như quên mất năm nay là Triển lãm thế giới Thượng Hải, cả thế giới đều đang đổ mắt ngắm nhìn nơi đây.
Với nhà chúng tôi, quãng thời gian này vô cùng vất vả, vào Giáng sinh năm ngoái, bà ngoại được chẩn bệnh suy thận giai đoạn cuối.
Qua nhiều lần điều trị, bà ngoại quyết định về quê, lá rụng về cội trong quãng thời gian không còn bao nhiêu này.
Đúng lúc tôi được nghỉ hè, mới quay về cố hương Thượng Hải cùng ông bà ngoại.
Tay nắm cửa nhẹ nhàng mở ra, trong tay ông ngoại cầm một túi điểm tâm nóng hổi, mồ hôi đầy đầu, bước đến chỗ chúng tôi.
Ông ngoại của tôi thật sự là một người đàn ông vô cùng anh tuấn, dù bây giờ ông đã qua tuổi 90, mái tóc bạc phơ nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, dáng người vững chãi.
Tôi từng nghe mẹ kể, khi ông ngoại còn trẻ, ông là một nhân vật vang danh một cõi tại Thượng Hải, dẫn đến việc lúc học tiếng Quảng Đông, xem "Bến Thượng Hải" của Châu Nhuận Phát, tôi lại không cầm lòng được mà gán mặt của ông ngoại vào mặt của Hứa Văn Cường.
Bà ngoại tỉnh