dậy, bà tò mò nhìn ông, không hiểu vì sao ông lại đổ mồ hôi đầy đầụ "Lâm Cẩn." Ông ngoại gọi tên của bà.
Lúc còn nhỏ tôi cứ luôn cảm giác ông bà ngoại không yêu nhau lắm, bởi vì họ luôn gọi thẳng tên huý của đối phương, khác xa "cục cưng, darling" mà người phương Tây thường gọi nhaụ Nhưng trong thời gian bầu bạn này, tôi mới dần hiểu ra, bốn chữ Lâm Cẩn Lục Tự mới đúng là lời thương dịu dàng nhất họ dành cho nhaụ "Em ăn bánh đầu điều không?" Ông ngoại nhìn bà ngoại rồi cười, giọng nói vẫn luôn dịu dàng "Anh đã bảo đầu bếp trong tiệm bỏ thêm nhiều bánh đậu ngọt vào rồi." Điểm tâm mềm dài màu trắng, rắc đầy hoa quế màu vàng rực rỡ, ông ngoại dùng muỗng inox múc một miếng nhỏ, đưa lên miệng bà ngoại.
Bà ngoại lắc đầu, chớp mắt "Em đâu có nói muốn ăn cái này đâụ" Chúng tôi đã quen như thế rồi.
Trong nửa năm nay, bà ngoại luôn bất ngờ đòi món gì đó, khi chúng tôi tất bật đủ kiểu để mua về thì bà cũng vứt thứ đó ra sau đầụ Cho dù cảnh tượng đó cứ lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, ông ngoại vẫn mãi nghe theo.
Có lần bà ngoại nằm trên giường, nói không thấy bộ sườn xám lụa hoa gấm thêu hải đường của mình đâụ Ông ngoại lập tức chạy đi, trời giá rét, lái xe tìm khắp khu phố người Hoa, cuối cùng cũng tìm được một tiệm may đồ Trung Quốc, đặt làm một cái dựa theo số đo của bà khi còn trẻ.
Khi sườn xám đến tay rồi thì bà ngoại cũng quên mất chuyện này.
Ngoài việc trí nhớ bị thoái hoá, tính tình của bà ngoại cũng ngày càng giống đứa trẻ, bà không chịu uống thuốc, tối ngủ còn kéo hết ống trên người xuống.
Y tá đề nghị chúng tôi lấy dây thừng trói tay bà lại.
Tôi nói có thể mua vải mềm một chút, như vậy thì bà ngoại sẽ không thấy đaụ Ông ngoại không chịu, vì thế mỗi buổi tối, ông đều sẽ kiềm tay bà, nhẹ nhàng, không nhúc nhích gì mà trông bà.
Thỉnh thoảng bà ngoại khó chịu giãy giụa, ông sẽ ôm bà vào lòng, dỗ dành như dỗ một đứa trẻ mới sinh "Lâm Cẩn, ngoan một chút, đừng quấy nữa được không?" Tôi đã nói rồi, Lâm Cẩn và Lục Tự là lời âu yếm chỉ có hai người mới hiểụ Vì chỉ cần hai chữ Lâm Cẩn, ông ngoại đã có thể gọi thành hàng trăm giọng điệu, bà ngoại cũng sẽ nắm bắt được cảm xúc của ông rồi trở nên bình tĩnh.
Bóng đêm nặng nề, ánh trăng xuyên qua khe hở bức màn, chiếu vào trong, ánh trăng soi đầy đất càng làm tôn lên vẻ vắng lặng của căn phòng trống rỗng.
Tôi mở laptop ra, thấy ảnh chụp chung của bạn trai cũ Michael và một cô gái xa lạ trên mạng xã hội.
"Fuck " Tôi không kìm miệng được mà chửi thề một tiếng, chửi xong còn thấy chưa đủ, mắng thêm vài câu nữa.
Bà ngoại cũng nhận ra tôi đang tức giận, bà vươn tay về phía tôi, ngọt ngào gọi tôi "Bé Nhuỵ." Tôi đi qua, nắm lấy tay phải của bà, tầm mắt còn nhìn vào ánh sáng trắng lạnh lẽo từ laptop, trái tim cũng đau âm ỉ.
"Bé Nhuỵ, con sao vậy?" Bà ngoại đưa cái tay khác lên vuốt ve mặt tôi.
Hốc mắt của tôi đột nhiên đỏ bừng, kìm nén nước mắt nóng bỏng lại, tôi nức nở "Michael quen cô gái khác rồi, bà ngoại ơi, con không bao giờ tin vào tình yêu nữa." Bà ngoại xoa đầu tôi, hơi bất ngờ nhưng cũng nghiêm túc nói với tôi "Bé Nhuỵ này, cô gái nào cũng sẽ gặp được tình yêu của mình thôi." Bà nói chắc như