⬅ Trước Tiếp ➡

hơn cô một cái đầu như lại nhẹ đến khó tin.
"Xem ra đánh nhau cả ngày có thể khiến dáng người ốm lại nhỉ." Lâm Cẩn nhìn xuống thân hình của mình, thấy ghen tị.
Ra khỏi hiệu thuốc, hơi nóng ập đến, hầm đến mức lục phủ ngũ tạng nóng bừng lên.
Đêm mùa hè ở Thượng hải giống như đặt lên bếp đun, hấp suốt 24 giờ, thật sự không cho người ta cơ hội thở.
Cô đỡ người đàn ông đến chiếc xe kéo bên đường, tay phải đưa hai tờ tiền giấy qua.
Phu xe không hỏi gì, chỉ đứng lên, giật chiếc khăn lông trắng trên vai xuống rồi phủi bụi vài cái trên ghế xe.
Đám lâu la của mấy băng đảng chém tới chém lui vì địa bàn tới khi chết sạch.
Đại ca của bọn chúng thì cười ha ha ngồi ở Bách Lạc Môn, tay trái ôm ngôi sao, tay phải hút xì gà, dĩ hoà vi quý hoà giải với nhaụ Chỉ khổ đám tay chân ở dưới đáy, mỗi sáng sớm, trên sông Hoàng Phố đều có mấy cái xác chết trôi, người dân ở bến Thượng Hải đã quá quen rồi.
Lâm Cẩn đỡ người đàn ông lên xe kéo.
Phu xe hô lên một tiếng, cất bước chạy đi.
Thân thể người đàn ông không ngừng xóc nảy theo thân xe, Lâm Cẩn bĩu môi, kéo nửa người trên của anh qua, ấn vững trong ngực mình.
Kiến trúc hai bên đường lùi về sau, khi chạy qua Bách Lạc Môn, bên trong đó ngợp trong tiếng ca vàng son, đang chuẩn bị đến đoạn cao trào.
Cô gái Nga trắng mơ màng, uống say mèm, đang ngã ngồi giữa đường, người đàn ông mặc vest đen kéo cô ấy dậy, ép vào lồng ngực hôn một trận.
Mỗi lần Lâm Cẩn nhìn phụ nữ Nga thì cứ không kìm được mà nhìn thêm vài lần, thật sự quá đẹp, vừa cao vừa gầy, da lại còn trắng.
Nghe nói những người phụ nữ Nga này trước kia thuộc tầng lớp quý tộc ở Nga, ngày nào cũng cưỡi ngựa xem kịch, không thì cũng nhảy ba lê, bởi vậy vòng eo mới thon như thế.
Tuy mẹ nói mấy người này đều là gái điếm nhưng Lâm Cẩn vẫn thấy họ đẹp.
Không biết phụ nữ Nga nào cũng đẹp như vậy hay chỉ có phụ nữ quý tộc mới đầy hào quang, xinh đẹp thu hút như thế.
Lâm Cẩn thu ánh nhìn đầy tò mò của mình lại, cúi đầu nhìn người đàn ông trong lồng ngực mình, gió đêm thổi bay mái tóc ngắn của anh, trông không còn đầy hơi thở chết chóc như khi nãy nữa.
Ánh sáng đèn neon chiếu lên lông mi dài của anh, giống như quả cherry trang trí trên bánh kem, khẽ run rẩy.
Chỉ là không biết anh có dáng mắt nào, nếu là mắt đào hoa thì sẽ hơi giống ngôi sao điện ảnh đang nổi tiếng gần đây, chỉ là hơi gầy một chút.
Phu xe vội về nhà nên mới kéo xe chạy thật nhanh, chạy qua mấy chỗ cộm đá, người ngồi trên xe cũng lắc qua lắc lại, Lâm Cẩn nhíu mày, duỗi tay ôm người đàn ông trong lồng ngực chặt hơn.
Về đến nhà, Lâm Cẩn lục tìm đồ, sau đó hài lòng ôm một đống nước thuốc và băng gạc ngồi trước giường.
Người đàn ông rất cao lớn, nằm chật cả giường cô.
Lâm Cẩn hơi do dự, cô phải cởi bộ đồ rách nát trên người anh ra mới có thể băng bó vết thương cho anh được.
Nghĩ vậy, gương mặt trắng như sứ của Lâm Cẩn bắt đầu nóng đỏ lên, tay phải do dự một hồi, chỉ có thể vò góc váy, làm lớp vải thẳng thớm trở nên nhăn nhúm.
Lâm Cẩn sờ gò má ửng đỏ của mình, cắn môi suy tư một hồi lâu, vẫn không thể ra quyết định được.
Cô giơ tay che bớt ánh đèn


⬅ Trước Tiếp ➡