⬅ Trước Tiếp ➡

hoa đã héo vàng, chỉ còn mùi hương thoang thoảng như nhắc nhở nó vẫn còn sống.
"Xoảng " Bên kho thuốc bỗng phát ra tiếng động cực kỳ lớn, giống như cửa kính bị đập nát.
Trái tim Lâm Cẩn nhảy lên cổ họng..
Mèo hoang?
Chó hoang?
Ăn trộm?
Hay là cướp?
Vô số suy nghĩ xuất hiện trong cô, cô buông đoá hoa bạch lan trong tay ra, liều mạng đi đến kho hàng.
Hít sâu vài hơi rồi cẩn thận đẩy cửa gỗ ra, véo vào lòng bàn tay rồi nhìn dáo dác.
Chỉ thấy trong căn phòng đen đặc là mảnh vỡ thuỷ tinh rơi đầy đất, nhờ vào ánh sáng lờ mờ mà trông thấy một người đàn ông đang nằm ở đằng kia, áo sơ mi trắng thấm đẫm máu tươi, giống như bức tranh thuỷ mặc treo trong nhà, có điều màu sắc thì không giống lắm.
Lâm Cẩn đang do dự xem có nên đi lại hay không thì nghe thấy từ bên quán ăn truyền đến tiếng bước chân lạo xạo.
Cô lập tức rời khỏi kho hàng, khoá cửa lại theo thói quen rồi quay về.
Mười mấy tên xã hội đen ùa vào hiệu thuốc, tên cầm đầu có vết sẹo do dao gây ra trên má trái, gã hơi híp mắt, hỏi Lâm Cẩn "Có thấy một thằng người đầy máu chạy vào không?" Lúm đồng tiền trên má Lâm Cẩn hõm sâu vào, cười hỏi lại "Chỗ của chúng tôi được Hứa tam gia che chở, ai mà dám vào?" "Mặt tiền của chỗ này lớn vậy à?" Tên mặt sẹo nhìn hiệu thuốc một lượt, chau mày.
Đầu ngón tay của Lâm Cẩn bấm sâu vào lòng bàn tay, vẻ mặt vừa tự nhiên vừa bình tĩnh "Còn có một kho hàng nhỏ để thuốc đông lạnh nữa." Tên mặt sẹo móc một con dao găm sáng bóng ra từ trong người, không nói hai lời đã kề lên cổ cô "Dẫn tao đi coi." Ánh sáng từ đèn dây tóc của hiệu thuốc vàng mờ làm nổi bật gương mặt trắng bệch của Lâm Cẩn, quỷ dị không thể diễn tả thành lời.
Độ cong khoé môi cô đột nhiên rũ xuống, trợn mắt liếc tên mặt sẹo một cái, sau đó nghiêng người, nhẹ nhàng tránh khỏi con dao găm của gã, thấp người xuống lục lọi chìa khoá trong ngăn kéo.
Tìm một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chìa khoá bằng bạc ở trong góc.
Cô đưa gã mặt sẹo đi đến kho hàng.
Đây là một cái kho nhỏ đã bị bỏ hoang, khắp nơi tràn ngập mùi nước thuốc sặc mũi, trên kệ để đầy dược phẩm loại bét bán không xong.
Lâm Cẩn mở điện lên, gã mặt sẹo đi vào theo chùm sáng, kiểm tra một vòng, thấy đúng là chẳng thu hoạch được gì nên mới vội vã đưa đám đàn em ra khỏi hiệu thuốc tây Đức.
Cô nghe thấy tiếng bước chân rời đi của chúng, lòng bàn tay luôn siết chặt mới chậm rãi buông ra.
Lúc này, lòng bàn tay trắng như tuyết đã phủ đầy vết móng tay, tóc mái trên trán cũng bị mồ hôi làm ướt, ướt át dính lên trán.
Lâm Cẩn bình tĩnh lại, chạy đến kho hàng khác, lấy chìa khoá trong người ra mở cửa.
Cô không bật đèn, nhờ vào ánh trăng, cô thấy người đàn ông vẫn nằm ở đằng kia, có điều môi đã tái hơn.
Lâm Cẩn đi đến bên cạnh anh, thầm nghĩ có khi nào người này chết rồi không?
Nghĩ đến đây, cô bắt đầu thấy sợ, duỗi tay kiểm tra xem anh còn thở không.
May quá, hơi thở ấm áp của người đàn ông yếu ớt vẫn thổi lên ngón trỏ của cô, làm cô ngứa ngáy.
Lâm Cẩn suy nghĩ một hồi, vẫn nên đưa anh rời khỏi đây thôi, tránh cho đám xã hội đen kia không tìm được người sẽ vòng lại.
Cô nâng anh dậy, tuy người đàn ông này cao


⬅ Trước Tiếp ➡