Nhưng Diêu Diễm Thu nhìn thì thấy Tiền Tiểu Đa đúng là gầy thật nhưng tinh thần lại rất tốt. Hơn nữa, cái vẻ gầy đó trông không giống bị bỏ đói, người cân đối thế kia, rõ ràng là do tạng người nhỏ nhắn thôi mà.
Có điều bà nội đã nói vậy, Diêu Diễm Thu đương nhiên không thể phản bác, đành hùa theo “Vâng, gầy ạ, gầy quá ” Nhưng mà cái dáng gầy này, mình cũng muốn lắm chứ
Bà nội lại nói tiếp “Hai đứa nhìn lại xem, quần áo con bé đang mặc trên người kìa...”
Bà cụ không nói hết câu, chỉ đưa mắt nhìn bác cả và Diêu Diễm Thụ
Làm mẹ chồng nàng dâu bao nhiêu năm, chỉ một câu nói, một ánh mắt của bà nội, Diêu Diễm Thu đã hiểu chính xác ý bà cụ muốn nói gì. Thế là, nhanh chóng lĩnh hội được ý tứ chưa trọn lời của mẹ chồng, Diêu Diễm Thu liền nói ngay “Mẹ ơi, con nhớ Tiểu Đa với Lệ Lệ nhà mình bằng tuổi nhau, sinh nhật cũng chỉ cách có một tuần. Vóc dáng cũng sàn sàn nhau nữa... Mấy hôm trước con vừa mua cho Lệ Lệ ít quần áo mới, nó còn chưa mặc tới. Lát con về soạn ra cho Tiểu Đa mặc tạm nhé. Dù sao Lệ Lệ nhà mình quần áo nhiều, không thiếu mấy bộ này đâụ”
Còn bác cả thì đi thẳng vào nhà lấy ra một chiếc thẻ “Tiểu Đa, đây là tiền mừng gặp mặt bác cho cháụ”
Bà nội lúc này mới hài lòng.
Chú hai Tiền cũng mừng ra mặt.
Dương Thục Cầm lẳng lặng đưa tay, kéo nhẹ Tiền Tiểu Đa “Con bé này, được bác cả với bác gái đối tốt thế này, mừng quá rồi đúng không Còn không mau cảm ơn bác cả bác gái đi.”
Vừa nói, bà vừa ra hiệu cho Tiền Tiểu Đa mau nhận lấy thẻ.
Tiền Tiểu Đa ngớ người ra.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tiền Tiểu Đa cuối cùng cũng hiểu ra cái cảm giác kỳ quặc dấy lên trong lòng lúc ở văn phòng nghe mẹ nói với mình “Đừng sợ, nhà bác cả con siêu giàụ Từ nay về sau, con không phải chịu khổ nữa rồi ” Rốt cuộc là gì.
Mẹ kiếp, bố mẹ ruột của cô lại chính là kiểu “cực phẩm” chuyên bị ăn gạch đá trong mấy bộ phim truyền hình
Mà xem ra, “trình độ” của họ còn không hề thấp chút nào.
…
Đến nửa đêm, Tiền Tiểu Đa đoán chừng mọi người đã ngủ say, liền bò dậy khỏi giường. Cô đi đến trước gương, lấy ra một lá bùa.
Ánh sáng vàng nhạt lóe lên, mặt gương khẽ rung động như mặt nước gợn sóng vài lần, sau đó khuôn mặt của Tiền Chột hiện ra trong gương.
Vừa xuất hiện, Tiền Chột lập tức hỏi “Tiểu Đa, mọi chuyện thế nào rồi?”
Ông đang hỏi về thái độ của gia đình chú hai Tiền đối với cô bé.
Tiền Tiểu Đa đáp “Tốt hơn con tưởng tượng.”
Mặc dù chỉ mới ở cùng một ngày ngắn ngủi nhưng Tiền Tiểu Đa có thể cảm nhận được tình thương yêu mà chú hai Tiền và Dương Thục Cầm dành cho đứa con gái đã thất lạc mười mấy năm này.
Và sau màn khóc lóc kể lể của chú hai Tiền, bà nội đối với đứa cháu gái vừa tìm về này cũng lập tức bớt đi vài phần xa lạ, cảm thấy gần gũi hơn.
Thái độ của bà nội lại trực tiếp ảnh hưởng đến bác cả và Diêu Diễm Thụ
Còn về cậu em trai Tiền Tiểu Bảo của cô – lúc ăn tối, cậu bé còn nhường hết phần sườn xào chua ngọt mình thích nhất cho cô “Chị ơi, món này ngon lắm, chị ăn đi này.”
Dương Thục Cầm ngồi bên cạnh thấy vậy liền khen “Tiểu Bảo nhà mình ngoan thật, đã biết chăm sóc chị rồi.”
“Chẳng thế mà người ta bảo là chị em ruột thịt, nhìn Tiểu Bảo quý Tiểu Đa chưa kìa ” Chú hai Tiền cũng cười hề hề nói.
Còn Tiền Tiểu Bảo thì cười hơi ngượng ngùng với Tiền Tiểu Đa, để lộ cả chiếc răng cửa vừa mới rụng…
Nghe Tiền Tiểu Đa nói vậy, trái tim treo lơ lửng của Tiền Chột kể từ lúc nhận được tin nhắn của cô cuối cùng cũng hạ xuống được “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”
Hai người lại nói chuyện thêm một lát, Tiền Chột liền phải ngắt kết nối.