⬅ Trước Tiếp ➡
Giờ này ở dương gian đang là lúc đi ngủ nhưng dưới Địa Phủ lại là giờ làm việc. Tiền Chột còn bận công chuyện cũng không rảnh rang gì.
Mặt gương lại chao đảo thêm một lát, rồi khuôn mặt Tiền Chột biến mất.
Nhưng Tiền Tiểu Đa không quay lại giường ngủ mà ngồi trước gương, có chút thẫn thờ.
Tìm lại được bố mẹ ruột đúng là chuyện vui. Nhất là thái độ của gia đình mới đối với cô lại thân thiện đến thế. Tốt đến mức ngoài sức tưởng tượng của cô, cứ như một giấc mơ.
Chỉ có điềụ..
Ánh mắt Tiền Tiểu Đa dừng lại trên tủ đầu giường.
Ở đó có hai túi đồ lớn, toàn là những thứ hôm nay mang về từ nhà bác cả Tiền.
Bên cạnh hai túi đồ còn có một tấm thẻ. Trong thẻ có bao nhiêu tiền, Tiền Tiểu Đa không biết. Nhưng việc bác cả dùng thẻ thay vì đưa tiền mặt thì chắc chắn số tiền đó không hề nhỏ.
Ngoài những thứ này, nếu không có gì bất ngờ, ngày mai rất có thể bác cả sẽ tặng cô một chiếc điện thoại mới.
Mà nguồn cơn của chiếc điện thoại này...
Chỉ là vì con gái nhà bác cả, chị họ cô – Tiền Lệ Lệ, chiều hôm đó đi học về, ngồi trên sofa nghịch điện thoại nhắn tin.
Tiền Tiểu Đa vì tò mò liếc nhìn một cái, thế là bị chú hai Tiền hiểu lầm.
Thế là ông lên tiếng.
Ông hỏi “Lệ Lệ à, cháu đang làm gì thế?”
Tiền Lệ Lệ hơi nhíu mày nhưng vẫn thành thật trả lời “Cháu đang nhắn tin hỏi cô giáo một bài tập ạ.”
Chú hai Tiền cười hề hề khen “Lệ Lệ nhà mình chăm học, ngoan ngoãn thật ”
Ai mà chẳng thích nghe lời hay ý đẹp. Dù Tiền Lệ Lệ không thích nhà chú hai cứ lợi dụng nhà mình nhưng dù sao cũng còn nhỏ tuổi, được khen thế này, vẻ khó chịu trên mặt cũng bớt đi vài phần.
Chú hai Tiền hỏi tiếp “Vậy bình thường ở nhà gặp bài khó, có phải đều có thể dùng điện thoại hỏi cô giáo không?”
Tiền Lệ Lệ gật đầụ
Chú hai Tiền liền cảm thán “Công nghệ bây giờ phát triển thật đấy, đơn giản, tiện lợi Có cái điện thoại là có thể tìm cô giáo hỏi bài mọi lúc mọi nơi.”
Cuộc nói chuyện đến đây vẫn diễn ra bình thường. Nhưng đến bữa cơm tối, chú hai Tiền cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại của bác cả.
Nhìn chăm chú đến mức bác cả muốn không để ý cũng khó, ông ấy bèn hỏi “Chú hai, sao thế?”
Chú hai Tiền nói “Anh cả, cái điện thoại đó của anh dùng cũng một hai năm rồi nhỉ, có phải nên đổi cái mới không? Em thấy cái điện thoại của Lệ Lệ đẹp đấy, kiểu mới, đẹp hơn cái của anh nhiềụ”
“Gọi điện, nhắn tin được là được rồi, cần gì tốt thế?” Bác cả cười nói “Haiz, bọn trẻ con ấy mà, có biết gì đâu, chỉ giỏi đua đòi mấy cái này thôi.”
Chú hai Tiền liền nói “Anh, nói thế là không đúng, mình phải theo kịp thời đại chứ. Hơn nữa, lại chẳng phải không mua nổi.” Rồi ông không ngừng khuyên bác cả đổi điện thoại mới.
“Anh xem, anh làm ông chủ lớn thế này, điện thoại dùng cũ như vậy, ra ngoài bàn chuyện làm ăn với người ta thì mất mặt lắm Với lại, đa số người ta đều trông mặt mà bắt hình dong cả...” Sau đó ông lại đưa ra mấy ví dụ đều liên quan đến chuyện này.
Bác cả bị ông thuyết phục cũng bắt đầu suy nghĩ xem có phải mình thật sự cần đổi điện thoại mới không “Hay là hôm nào anh đi mua cái mới nhỉ?”
Dù sao đối với ông ấy đổi một chiếc điện thoại cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Chú hai Tiền “Mua, nhất định phải mua ”
“Được rồi.” Bác cả nói “Vậy mấy hôm nữa anh đi.”
Sau đó, chú hai Tiền lại lên tiếng, ông nói “Anh cả, vậy cái điện thoại cũ của anh cũng đừng vứt đi, cho Tiểu Đa nhà em đi.”
Đột nhiên chuyển chủ đề, mọi người đều nhìn về phía Tiền Tiểu Đa. Trong đó, ánh mắt của Tiền Lệ Lệ là rõ ràng nhất.
Ánh mắt đó, thật sự là... giống như đang nhìn cái gì đó vậy. Mang theo vài phần “biết ngay mà”, cùng với sự khinh bỉ.
⬅ Trước Tiếp ➡