⬅ Trước Tiếp ➡
Dù những chuyện khó đỡ này không phải do cô làm nhưng cô lại là người hưởng lợi.
Nghĩ đến đây, Tiền Tiểu Đa không khỏi úp mặt xuống giường, bật ra một tiếng rên ɾỉ đau khổ.

Bác cả Tiền hành động rất nhanh, tối hôm trước vừa hứa lo chuyện chuyển trường cho Tiền Tiểu Đa, kết quả ngày hôm sau đã giải quyết xong xuôi.
Trường ông tìm cho cô chính là trường Tiền Lệ Lệ đang học, hơn nữa còn sắp xếp hai người vào cùng một lớp. Nói là hai chị em cùng lớp cũng dễ dàng chăm sóc lẫn nhaụ
Ngày đầu tiên đi học, cả nhà vẫn đi xe của bác cả đến trường.
Sau khi làm xong mọi thủ tục, bác cả và mọi người cũng phải về. Trước khi đi, ông không quên dặn dò Tiền Lệ Lệ phải chăm sóc Tiền Tiểu Đa nhiều hơn.
Rồi ông lại đưa hai người đến tận lớp học, nhìn các cô vào lớp ngồi học rồi, mới yên tâm ra về.
Lo lắng Tiền Tiểu Đa không quen môi trường mới, bác cả còn nhờ giáo viên đặc biệt xếp hai người ngồi bàn trước bàn saụ
Trong giờ học, Tiền Tiểu Đa phát hiện mình quên mang bút. Thế là cô quay người lại, định mượn Tiền Lệ Lệ ngồi sau một chiếc bút.
Kết quả cô vừa mới mở miệng đã thấy Tiền Lệ Lệ đỏ hoe mắt, nước mắt lã chã rơi xuống.
Tiền Tiểu Đa bị làm cho luống cuống tay chân, không hiểu tại sao Tiền Lệ Lệ đột nhiên lại khóc.
Sau giờ học, cô dè dặt hỏi thăm.
Chỉ nghe Tiền Lệ Lệ sụt sịt mũi nói “Nhà cô chỉ biết mượn đồ thôi, mượn một thứ nhà tôi lại mất đi một thứ.”
Trước kia có một Tiền Tiểu Bảo còn chưa đủ, bây giờ lại thêm một Tiền Tiểu Đa, còn học cùng lớp với cô ấy. Ngày nào cũng đối mặt thế này, có phải sau này cô ấy có cái gì tốt đều sẽ bị mượn mất không? Tiền Tiểu Đa ngẩn người, sau đó nghĩ đến những việc mà chú hai Tiền và Dương Thục Cầm đã làm mấy ngày nay.
Cũng khó trách Tiền Lệ Lệ lại nói như vậy.
Tiền Tiểu Đa không biết nói gì hơn, mặt hơi nóng lên, đó là vì xấu hổ.
Dù cô không muốn làm kẻ đáng ghét nhưng trong mắt người khác, cô thực ra đã là một thành viên trong hội đó rồi.
Vẫn là câu nói đó – tuy những chuyện đó không phải do cô làm nhưng là người hưởng lợi, cô cũng không hoàn toàn vô tội.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiền Tiểu Đa nhăn lại thành một cục. Một lát sau, cô mới thở dài một hơi. Sau đó đứng dậy.
“Cô làm gì thế?” Tiền Lệ Lệ cảnh giác nhìn Tiền Tiểu Đa đột nhiên đứng dậy hỏi.
Tiền Tiểu Đa thở dài “Đi mua ít đồ.”
P/s Mình có hỗ trợ bán vàng tỷ giá 0.88 cho khách mua combo bên mình, ai muốn mua vàng giá rẻ để đọc truyện thi ib mình nhé^^
Chuyện cũ đã qua, cô không cách nào thay đổi được. Nhưng chuyện tương lai thì vẫn có thể cố gắng.
Việc thay đổi chú hai Tiền và Dương Thục Cầm có lẽ là chuyện rất khó, cần nỗ lực lâu dài. Vì vậy, cô chỉ đành từ từ mà làm. Còn bây giờ, điều cô có thể làm là cố hết sức không mượn bất cứ thứ gì của Tiền Lệ Lệ nữa.
Vậy thì việc trước mắt cần làm ngay là tranh thủ giờ ra chơi chạy đi mua lại cây bút.
Hỏi Tiền Lệ Lệ xong, Tiền Tiểu Đa liền chạy vụt đi. Vèo một cái đã không thấy bóng dáng đâụ
Tốc độ của Tiền Tiểu Đa là do bao nhiêu năm nay luyện cùng ma quỷ mà có. Ma quỷ không có thể xác, dựa vào hồn lực. Nên không có bản lĩnh thật sự thì đúng là không làm nổi việc này.
Khả năng xác định phương hướng của Tiền Tiểu Đa cũng không tệ, chỉ qua vài câu của Tiền Lệ Lệ, cô đã nắm được đại khái vị trí của căng tin trong đầụ
Nhưng mãi đến khi thấy bóng dáng căng tin từ xa, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
⬅ Trước Tiếp ➡