Tiền Tiểu Đa vội vàng nuốt miếng cơm trong miệng xuống, lên tiếng từ chối “Con không cần đâụ..”
Nhưng lời cô vừa thốt ra đã bị chú hai Tiền ngắt lời, chỉ nghe ông nói với bác cả “Là do chiều nay em thấy Lệ Lệ cầm điện thoại có thể hỏi cô giáo bài tập khó nên mới nghĩ Tiểu Đa có lẽ cũng cần một cái. Nhưng Tiểu Đa nhà em làm sao so được với Lệ Lệ, điện thoại đời mới em cũng không định mua cho nó, nên anh cả à, nếu anh đổi điện thoại mới thì cái cũ này của anh, cho Tiểu Đa nhà em dùng là được rồi... Con bé còn nhỏ, không cần dùng đồ tốt như vậy đâụ”
Đã nói đến nước này rồi, bác cả làm sao có thể không đồng ý?
Nhưng cái điện thoại cũ này của ông ấy dù có đổi cái mới cũng không phải nói bỏ là bỏ ngay được. Bên trong còn rất nhiều thứ, có thể sẽ cần dùng đến.
Bác cả đành nói “Dùng đồ cũ làm gì, hôm nào bác mua cho Tiểu Đa cái mới ”
Dương Thục Cầm nghe đến đây liền cười kéo tay Tiền Tiểu Đa “Tiểu Đa, mau cảm ơn bác cả đi Con xem bác cả tốt với con biết bao ”
Tiền Tiểu Đa mặc kệ cái kéo tay của Dương Thục Cầm, khó khăn mở miệng “Không cần đâu ạ, bác cả, cháu có thể...”
Cô muốn nói, cô có thể tự mua.
Bây giờ cô đã thi đỗ công chức Địa Phủ rồi, thật sự cần gì, hoàn toàn có thể tự kiếm tiền mua.
Tiếc là, lời của cô lại bị ngắt ngang.
Lần này, không chỉ bị ngắt lời, cô còn nhận được ánh mắt cảnh cáo của Dương Thục Cầm. Mà sau đó, căn bản không cho Tiền Tiểu Đa cơ hội chen vào nói.
Tiền Tiểu Đa ngây người nhìn cảnh tượng dưới sự “nỗ lực” của chú hai Tiền và Dương Thục Cầm, bác cả lại hứa hẹn thêm một đống thứ. Thậm chí, cả học phí chuyển trường cho Tiền Tiểu Đa, bác cả cũng nhận trả.
Mãi đến tối, chú hai Tiền và Dương Thục Cầm mới hài lòng dẫn theo Tiền Tiểu Bảo và Tiền Tiểu Đa đang cúi đầu không nói gì, tay xách nách mang trở về.
Về đến nhà, những thứ đó tất nhiên đều được Dương Thục Cầm cất vào phòng đã chuẩn bị cho Tiền Tiểu Đa.
Cất đồ xong, Dương Thục Cầm liền nói với Tiền Tiểu Đa “Tiểu Đa à, con xem còn thiếu gì không, nói hết với mẹ, mẹ đi chuẩn bị cho con.”
Tiền Tiểu Đa nghĩ đến những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, sợ hãi vội lắc đầu lia lịa “Không thiếu gì ạ, không thiếu gì ạ.”
Cô có linh cảm, nếu bây giờ cô mà nói với Dương Thục Cầm là mình thiếu cái gì đó thì sau đó Dương Thục Cầm và chú hai Tiền nhất định sẽ tìm cách “xin” từ nhà bác cả về cho cô.
Tiền Tiểu Đa nói mình không thiếu gì nhưng Dương Thục Cầm lại nhìn quanh phòng một vòng, rồi nghĩ đến phòng của Tiền Lệ Lệ.
Nhà bác cả giàu có, đối với cô con gái duy nhất Tiền Lệ Lệ cũng rất hào phóng.
Phòng của Tiền Lệ Lệ có máy tính đời mới nhất, iPad, tủ quần áo đầy ắp, kệ giày thì đủ các kiểu dáng...
Càng nghĩ, Dương Thục Cầm càng cảm thấy con gái mình đáng thương, thiếu thốn quá nhiều thứ. Nghĩ đến đây, bà vỗ vỗ tay Tiền Tiểu Đa, mắt hoe đỏ nói “Con yên tâm, mẹ cuối cùng cũng tìm được con về rồi, tuyệt đối sẽ không để con chịu khổ nữa đâụ”
Tiền Tiểu Đa có thể cảm nhận được chú hai Tiền và Dương Thục Cầm thật lòng tốt với cô. Cho nên lúc này cô mới càng thêm phiền lòng.
Trước khi gặp bố mẹ ruột, Tiền Tiểu Đa đã tưởng tượng rất nhiềụ
Bởi vì từ nhỏ đến lớn nghe được toàn là những lời đồn đại rằng vì cô là con gái nên mới bị vứt bỏ. Đến nỗi trong tưởng tượng của Tiền Tiểu Đa, bố mẹ chắc chắn là kiểu người cực phẩm khó ưa.
Thực tế, chú hai Tiền và Dương Thục Cầm đúng là thuộc dạng cực phẩm. Nhưng lại khác với tưởng tượng. Kiểu cực phẩm trước đây cô có thể khinh miệt nhưng kiểu cực phẩm này lại khiến cô xấu hổ.