Chương 15
Chân nhận ra "có gì đó sai sai" thì Dương Lạc Lạc đã rời đi mất rồi.
Cô vừa quay lại nhìn thì Trì Thiên Lương cũng đã quay lại chế độ mặt lạnh.
".." Diêu Như Chân nhìn anh mà thấy khó chịu vô cùng.
"Cậu không thể đối xử với tôi bằng chế độ 'dịch vụ khách hàng' đó à?" Cô không nhịn được nữa.
"Mắc gì." Trì Thiên Lương thản nhiên từ chối.
Mắc gì cái đầu cậu Câu này là ý gì Là sao hả Nói cho rõ coi Theo như thỏa thuận, Diêu Như Chân phải trả cho Trì Thiên Lương 500 tệ mỗi tháng.
Thế nên cô đành đau lòng từ chối hai lời mời đánh bài, tăng thêm ca ở tiệm trà sữa.
Lúc này vừa nhắn tin xin lỗi vừa đẩy cửa bước vào, nhưng vừa vào đã thấy Bách Mỹ mặt mày ủ rũ đang gấp rút chuẩn bị nguyên liệụ "Gì vậy?
Xảy ra chuyện gì rồi?" Diêu Như Chân cởi áo khoác.
"Chị Như Chân ơi, em gây chuyện rồi.." Bách Mỹ nhào tới.
"Em..
Em vừa nhận hai đơn đặt hàng số lượng lớn." "Rồi sao?
Tổng cộng bao nhiêu ly?" "Ba..
Ba trăm ly." Cô ấy lí nhí bổ sung "Mà phải giao trước hai giờ chiềụ." Diêu Như Chân trợn tròn mắt, rồi tức đến bật cười.
"Bách Mỹ à, em có biết đó là số lượng bán ra của tiệm mình trong một ngày là bao nhiêu không?" "Em biết " Bách Mỹ hối hận gần chết.
Em gái cô ấy vừa nhập viện nên đầu óc lơ ngơ, nghe điện thoại mà chẳng kịp suy xét, quên luôn việc tốc độ làm đồ uống của quán khá chậm, mà trà sữa thì không để lâu được, làm sớm quá là tan đá hết.
Diêu Như Chân cầm hoá đơn xem, tra địa chỉ thì phát hiện hai công ty đó ở khu trung tâm, lại còn gần nhau, chỉ cách nhau vài tầng trong cùng một tòa nhà.
"Đừng hoảng." Diêu Như Chân nói "Vẫn còn thời gian.
Để chị gọi người hỗ trợ, em kiểm tra lại thiết bị và tính tốc độ xem sao." Bách Mỹ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Diêu Như Chân tra thêm số điện thoại đặt hàng thì xác nhận là từ website chính thức của công ty, không phải đơn ảo, thế là quyết định tạm đóng cửa tiệm.
Vừa kiểm tra lại máy móc, cô vừa nhắn vào nhóm bạn thân để nhờ giúp đỡ.
Chưa đầy mười phút sau, ba cậu trai cao to vạm vỡ đã có mặt.
Một người chạy đi mua thùng giữ nhiệt, hai người còn lại xắn tay vào làm trà sữa.
Diêu Như Chân và Bách Mỹ phụ trách vệ sinh dụng cụ và kiểm đơn hàng, đảm bảo không bị nhầm lẫn.
Cô vừa làm vừa chỉ huy, loay hoay hơn một tiếng, gửi đi được hai đợt.
Mỗi bước đều có Như Chân phân công rõ ràng, mọi thứ vào guồng cực kỳ trơn trụ Làm xong ly cuối cùng, cả đám mới đồng loạt thở phào.
"Cảm ơn mấy đứa nhiều nha " Diêu Như Chân cảm kích nói với các cậu em "Ngoài tiền công ra, tối nay chị bao ăn, đừng khách sáo nhé." "Không có gì đâu chị, trước giờ chị cũng giúp tụi em nhiều mà." "Yeahhh Tối nay ăn thịt nướng nha " "Được luôn, chị biết một chỗ ngon lắm." Diêu Như Chân còn chưa nói hết câu đã bị Bách Mỹ kích động ôm chặt lấy.
"Chị Như Chân, chị là tuyệt nhất May mà hôm nay có chị, không thì em tiêu đời luôn rồi " Diêu Như Chân cười mắng "Lát nữa tính sổ với em đấy " "Dạ dạ dạ, em sẽ xin thưởng thêm cho chị " Bách Mỹ cười tươi như hoa.
Diêu Như Chân đẩy cô ấy ra, tự mình gọi xe cùng mấy cậu em, đưa đợt hàng cuối đi giao.
Sau màn bận rộn này, tóc cô rối