⬅ Trước Tiếp ➡

tung cả lên.
Cô tranh thủ soi kính cửa sổ chỉnh lại tóc bị Bách Mỹ làm rối, khóe môi khẽ cong.
Người có ước mơ, thật sự rất có sức sống.
"Chị ơi, tới nơi rồi " Một cậu em lên tiếng "Toà nhà này, tầng 17 và tầng 19." Tầng 17 đơn nhiều hơn nên cậu em to khỏe xách lên.
Diêu Như Chân bước vào sảnh, liếc bảng tên công ty thì thấy tầng 19 là một văn phòng luật.
Diêu Như Chân cảm thấy mí mắt mình giật giật.
Quầy lễ tân ở tầng 19 là một cô gái mặt tròn, nói chuyện rất lanh lợi.
Sau khi giao trà sữa xong, hai người tiện miệng tán gẫu vài câụ "Quán các chị giao hàng nhanh thật đấy, tụi em đặt hơi gấp, cứ tưởng vì số lượng nhiều sẽ bị từ chối cơ." "Trước giờ mấy em đặt của chỗ khác à?" "Vâng, nhưng chỗ đó hôm nay không mở cửa." Cô gái mặt tròn đáp "May mà có đồng nghiệp em tốt nghiệp đại học A có giới thiệu nước bên quá chị làm rất ngon." "Mắt của đồng nghiệp em sáng như đèn pha đấy." Diêu Như Chân cười ngọt ngào, còn khen khéo bộ đồ của cô nàng hôm nay.
"Lần sau tới đây, chị giảm giá 10% luôn nha." "Thiệt hả?
Cảm ơn chị nhiều " Diêu Như Chân gật đầu, đang tính tiền để rời đi, thì chuông cửa bỗng vang lên.
Cô gái mặt tròn quay ra chào người đàn ông vừa bước vào "Luật sư Trì, anh đến đúng lúc đó, phần của anh đây này " Diêu Như Chân lập tức nghẹn họng.
"Cảm ơn." Trì Thiên Lương cười nhạt, mắt không thèm liếc sang cô, cứ thế lướt ngang qua người Diêu Như Chân.
Diêu Như Chân vươn tay ra, chắn ngang trước mặt anh.
"Cậu ra đây một chút." Cô nói, rồi chưa kịp để cô nàng lễ tân phản ứng gì thì đã kéo phắt Trì Thiên Lương đi mất.
Hai người xuống thang máy, đến đại sảnh tầng dưới thì Diêu Như Chân mới chịu buông anh ra.
"Trì Thiên Lương, đơn hàng này là do cậu giới thiệu?" "Đúng thế." Trì Thiên Lương hơi nghiêng người ra saụ "Cậu tốt bụng tới vậy à?" "Tôi không phải người tốt bụng đến vậy." Diêu Như Chân cảnh giác nhìn anh.
Trì Thiên Lương ngoắc ngoắc ngón tay.
Cô chần chừ, rồi vẫn ghé sát lại.
Ngay lập tức, cô ngửi thấy mùi quen thuộc từ người anh, một mùi sách nhè nhẹ pha chút hương vanilla mùi hương từ thời cấp ba đến giờ vẫn không đổi.
Giây tiếp theo, Trì Thiên Lương dịu dàng nói "Nếu tôi đợi đến khi mọi người bắt đầu uống trà sữa rồi mới gửi cái ảnh đó vào group công ty, cậu nghĩ..
Sẽ có hiệu quả thế nào?" ".." Diêu Như Chân câm nín.
Quá độc ác Vượt sức tưởng tượng Đúng là ác quỷ chứ còn gì "Bạn học cũ với nhau, cậu tha cho tôi một con đường sống đi." Cô suýt nữa muốn gào lên.
"Tôi chỉ..
Lỡ tay rắc xíu thuốc xổ thôi mà " Người qua đường bắt đầu nhìn qua, tiếng kêu thảm của cô lập tức đổi tông, ánh mắt liếc về túi áo anh "Con chúng ta còn nhỏ thế này, anh nỡ đối xử với em vậy sao?" Ánh mắt người xung quanh phút chốc sáng hẳn lên.
Không ngờ Trì Thiên Lương vẫn mỉm cười ấm áp, giơ điện thoại lên.
"Người mẹ đáng thương à, thật ra..
Anh đã biết chuyện của em và người đó rồi, anh cũng biết đứa bé đó không phải con anh." Cả đám người hóng chuyện dựng tai lên nghe.
Diêu Như Chân kiễng chân lên "Anh có bằng chứng không?
Anh đã xét nghiệm ADN chưa?" Trì Thiên Lương nâng tay lên, chặn lại "Đừng nhắc nữa, anh không muốn nói." "Bớt nói nhảm, lên văn phòng luật sư trên kia đi, nói chuyện rõ ràng với


⬅ Trước Tiếp ➡