Chương 7
chửi, tớ đã cố hết sức rồi." Diêu Như Chân nghiến răng.
"Tớ cho cậu mượn 500, hơn thì chịụ" Tạ Lãng Hào nói "Xe tớ đang đi sửa, hôm nay phải quá giang xe của Lạc Lạc." "Phú bà đâu rồi?" Diêu Như Chân hỏi.
"Phương Mỹ Đình chưa cho cậu ấy tiền tiêu vặt." Dương Lạc Lạc giải thích.
Diêu Như Chân lườm anh ấy với ánh mắt khinh bỉ.
Còn chưa kịp gả vào hào môn mà Tạ Lãng Hào đã vội nói phải về nấu cơm cho chị đại rồi chuồn nhanh như chớp.
Vừa quay lưng, anh ấy còn ngẩng cao đầu giơ ngón giữa không thèm ngoái lại, làm hai cô gái đứng đó cười ngặt nghẽo.
Đến lúc tính tiền rồi rời khỏi quán thì Dương Lạc Lạc mới thôi cười, đôi mắt lấp lánh nhìn Diêu Như Chân.
"Chà, Tạ Lãng Hào chạy nhanh thật đấy." Diêu Như Chân nói.
"Ngày mai cậu ấy có việc mà, mai cậu cũng phải đến quán trà sữa đúng không?" "Ờ, đúng rồi." "Diêu Như Chân." "Nhìn gì thế?" Diêu Như Chân vòng tay ôm vai cô ấy.
"Sao cậu lại tự tìm rắc rối mà dây vào Trì Thiên Lương vậy hả?" Dương Lạc Lạc cười để lộ chiếc răng khểnh dễ thương.
Cho thuốc xổ xong thì xin lỗi đàng hoàng là xong chuyện, cô còn lên Instagram cà khịa người ta làm gì.
"Làm sao tớ biết được chứ." Diêu Như Chân hừ nhẹ.
Dương Lạc Lạc còn định trêu tiếp thì điện thoại bỗng rung lên.
Cô ấy liếc qua, nụ cười tắt ngúm, nói phải đi lấy xe rồi bảo Diêu Như Chân đứng đợi tại chỗ.
Diêu Như Chân gật đầu đồng ý.
Chưa đợi Dương Lạc Lạc quay lại, cô đã nhìn thấy phía đối diện có chiếc xe quen mắt, là con Toyota "vừa đủ xài" đó.
Miếng bít tết thơm phức đặt ngay trước mặt ai mà chịu nổi, Diêu Như Chân hưng phấn ngó quanh một vòng, moi ra thỏi son sắp hết hạn rồi cúi xuống cửa kính xe, viết lên "Cảm ơn anh vì hơi ấm hôm đó, hẹn lần sau nhé." Còn ghi cả số điện thoại.
Tất nhiên là số của khoa tâm thần bệnh viện.
Cô còn đang hào hứng vẽ thêm mấy trái tim nhỏ xinh thì Trì Thiên Lương bỗng như hồn ma xuất hiện ngay sau lưng cô.
"Á Hù chết tôi rồi " Diêu Như Chân giật mình, tay run lên, phản ứng trước "Cậu đi đường kiểu gì mà không phát ra tiếng động luôn vậy?" Khi Trì Thiên Lương tan lớp thì nhận được cú điện thoại từ người em họ.
"Anh ơi, em mượn chiếc xe của anh được không?
Em..
Có chuyện gấp cần nó." Vừa nghe được giọng điệu của cậu em họ là Trì Thiên Lương đã hỏi "Tính làm gì đấy?" Tống Diễn An cứ ấp úng mãi rồi mới thốt ra một câu, cậu ta muốn theo đuổi người mình thích.
Cậu ta thích chị đẹp trong quán trà sữa nên muốn lấy xe tạo nét một phen.
Trì Thiên Lương đồng ý luôn, chỉ có điều anh sẽ là người cầm lái.
Nghe vậy, Tống Diễn An xị mặt ngay.
Không ngoài dự đoán, khi Trì Thiên Lương đi đón cậu ta, với bộ vest chỉnh tề và gương mặt điển trai của người em họ này thì trông anh chẳng khác gì nhân viên giữ xe trong bãi đỗ.
Tống Diễn An ngồi trên ghế phụ, tay cầm bó hoa, chân gác lên tờ giấy lót.
Khoang lái sạch sẽ đến mức không có lấy một món đồ trang trí, thậm chí chẳng có nổi một sợi tóc rơi khiến cậu ta rất e dè, sợ cánh hoa sẽ rơi lung tung ở đâu đó.
Xe chạy đến góc phố gần đại học A.
Khi hai người đến nơi thì quán trà sữa kia đã sắp đóng cửa nhưng vẫn có một nhóm sinh viên tụ tập ở ngoài.
Trì Thiên Lương không ngước nhìn, anh