Chương 8
lấy điện thoại ra kiểm tra email, không quên dặn dò "Đi nhanh về nhanh." Nghe giọng điệu giống hệt quý phụ huynh đưa đón con cái vậy.
Bạn nhỏ Tống lập tức đáp lại.
Cậu ta bước xuống xe rồi chen vào đám người, cầm bó hoa kêu to giữa đám đông ồn ào "Chị ơi Chị có ở đây không?" Người đang đứng quần là một cô gái mặt búng ra sửa, cô ấy vừa pha trà sữa vừa ngoái đầu vào trong, gọi lớn "Diêu Như Chân Tên nhóc đó đến tìm chị kìa " Bàn tay đang gõ phím của Trì Thiên Lương chợt ngừng lại.
Ngay sau đó, một cái đầu ló ra ở quầy thu ngân.
"Chị đẹp trà sữa" có đôi mắt biết nói, đôi chân thon dài cùng làn da mật ong khỏe khoắn.
Hôm nay, Diêu Như Chân buộc hai chùm tóc đuôi ngựa, mặc áo ba lỗ, đẹp tựa một đóa hoa rực lửa.
Tống Diễn An lập tức căng thẳng "Em chào chị ạ " Diêu Như Châu liếc nhìn cậu ta "Nhóc đến "đúng giờ" ghê, quán chị sắp đóng cửa rồi đó." Rõ là một gái đẹp cợt nhả như hoa hồng có gai.
Tống Diễn An chìa bó hoa ra tặng.
Diêu Như Chân mỉm cười quyến rũ "Chị xin lỗi nhưng chị có nói rồi mà, em còn nhỏ quá." "Em cũng nói em đã là sinh viên rồi mà.." Tống Diễn An nói "Mà em còn học ở đại học A nữa." Diêu Như Chân vẫn bình chân như vại "Mới lớn thôi là không được." Tống Diễn An không chịu thua "Lần trước chị nói em không có xe nữa mà?
Lần này em có xe rồi đây " Diêu Như Chân nhìn ra ngoài coi như nể mặt, miễn cưỡng nói "Toyota hả, cũng tạm thôi." "Vậy chị muốn xe như thế nào?" "Ít nhất phải là siêu xe như của bạn chị ấy." Mặt Tống Diễn An đỏ ửng lên.
Người ở cạnh không nỡ nhìn nữa "Chị đẹp ơi, người ta đã đến biết bao nhiêu lần rồi, chị thử chấp nhận xem sao." "Đúng đấy, tôi thấy tên nhóc này cũng có lòng, còn là sinh viên xuất sắc của đại học A nữa." "Này, mấy người kia." Bạch Mỹ đang lắc trà sữa ở cạnh không chịu được nữa, cô ấy có em gái nên không thích cái kiểu "em trai ngoan" này "Học đại học A thì sao, có lòng thì sao?
Không phải cứ bám riết lấy người ta thì người ta sẽ thích lại đâụ" "Bách Mỹ." Diêu Như Chân ra hiệu cho cô ấy dừng lại, rồi mỉm cười ngọt ngào với Tống Diễn An "Em muốn xem siêu xe đúng không, được thôi." Rồi cô gọi cho ai đó.
"Alo?
Lạc Lạc, cậu có còn ở gần đây không?
Lái chiếc xe sang nhà cậu qua đây, chiếc nào đắt đắt ấy..
Cứu tiểu nữ này một tay đi." Thế là chẳng mấy chốc, một chiếc Lamborghini đỏ rực như lửa đỗ bên đường.
Những người qua đường có mặt ở đó đều mắt chữ A mồm chữ O, vô thức nhìn về phía chiếc siêu xe kia, thầm tưởng tượng không biết người bước xuống xe sẽ là một cô chiêu giàu sang sáng chó.
Sau đó, bọn họ chỉ thấy một cô gái mặc áo phông quần iean, để mặt mộc ngẩng cao đầu, vẻ ngoài hết sức bình thường.
"Diêu Như Chân " Dương Lạc Lạc hớn hở bước xuống xe, đóng cửa xe cái "rầm", chẳng hề thương xót gì chiếc xe mới "Sao?
Xe đẹp không?" Cô đóng cửa mạnh đến nỗi chiếc Lamborghini trông như xe cũ vậy.
"Đây là bạn thân nhất của chị." Diêu Như Chân cười tươi như hoa "Tên nhóc này nói có xe, muốn tán tớ..
Lạc Lạc, thủ tục như cũ." Dương Lạc Lạc nghe vậy thì cười hở lợi.
"Lại thêm một tên muốn theo đuổi Diêu Như Chân hả?
Đừng nhìn chị đây bằng ánh mắt đó, chồng chưa