Chương 9
cưới nhà tôi giàu lắm nha, cậu thấy chiếc xe này không?
Xe của anh ấy đấy." "Diêu Như Chân là bảo bối của tôi, muốn tiếp tục theo đuổi cậu ấy thì phải thể hiện chút thành ý đi chứ, xe mà rẻ hơn con này là tụi tôi không duyệt nha." Nói đoạn, Dương Lạc Lạc giơ chiếc nhẫn trên tay lên, để lộ viên kim cương sáng lóa trông đúng chuẩn vai ác đích thực.
Vai phản diện quá nhuần nhuyễn, từng hành động đều mượt như nước chảy.
"Em hiểu rồi chứ?" Diêu Như Chân nói.
Tống Diễn An ấm ức lắm.
Diêu Như Chân chống cằm nói "Về nhà học hành chăm chỉ vào đi, rồi hẹn hò với bạn cùng trường.
Em không phải gu của chị, ít nhất là phải đeo kính, chín chắn, tiêu tiền như nước mới được." Tống Diễn An không cam tâm "Nhưng hôm nay em còn cố tình mượn xe đến nữa mà." "Ớ, lái xe của ba em à?" Diêu Như Chân hỏi.
"Xe..
Xe của anh họ em." Tống Diễn An lén lút liếc ra saụ Thế là Diêu Như Chân cũng nhìn theo.
Cửa sổ xe ở ghế lái hạ xuống, một người đàn ông nhã nhặn lịch sự nhìn cô, nụ cười dịu dàng như làn gió xuân khẽ lướt qua mặt "Hi." Diêu Như Chân tức khắc quay đầu lại, mặt lạnh tanh "Bách Mỹ." "Vâng?" "Lấy cho chị ít đá." Bách Mỹ đưa đá lạnh cho cô với vẻ khó hiểu, Diêu Như Chân vừa nhai đá vừa cảm thấy đầu óc tỉnh táo lạ thường.
Toang rồi, cô vừa gặp một người đàn ông nghiêm túc đàng hoàng, ăn mặc chỉnh chụ.
Giống hệt lớp trưởng thời cấp ba của cô.
Diêu Như Chân quyết định ăn thêm chút đá nữa.
Trì Thiên Lương chầm chậm bước xuống xe, từng bước đi đến quán trà sữa.
Diêu Như Chân run lên như chuột thấy mèo, vội giơ tay ra hiệu cho người kia dừng lại "Khoan đã Cậu khoan hãy qua đây " Mọi người nhìn Diêu Như Chân với ánh mắt kinh ngạc.
Trì Thiên Lương cười dịu dàng "Sao thế?
Tôi có làm gì đâu mà, bạn Diêụ" Mọi người lập tức chuyển về phía người đàn ông đẹp trai nhã nhặn vừa xuất hiện.
Diêu Như Chân vội vàng nói "Lớp trưởng, hôm nay tôi mặc quần, quần dài lắm, tóc cũng nhuộm lại màu đen rồi Tuân thủ đúng như quy định " ".." Trì Thiên Lương.
".." Diêu Như Chân.
Thôi xong, phản xạ có điều kiện..
"Tôi biết." Trì Thiên Lương vẫn tiếp tục bước tới.
"Cậu là bóng ma tuổi thơ của tôi đấy." Diêu Như Chân ôm trán than thở "Tôi vừa nhìn thấy cậu là đã nhức nhức cái đầu rồi, tôi nói thật đó, đừng qua đây." Cuối cùng, Trì Thiên Lương dừng lại trước mặt cô.
"Lâu rồi không gặp, bạn Diêụ" Anh mỉm cười thân thiệt.
"Lâu rồi không gặp." Diêu Như Chân đáp với vẻ mệt mỏi.
"Thì ra em họ tôi lại thích cậu à?" "Tôi không rõ, không biết gì hết, không hiểu gì cả." Diêu Như Chân rủ mắt, hai chùm tóc đuôi ngựa rũ rượi "Khách nhận nhầm người rồi ạ, tôi không phải là Diêu Như Chân đâu, mắt có vấn đề thì đi khám khoa mắt nhé, đây là phụ khoa." Nhân viên Bách Mỹ mặt búng ra sữa kéo kéo tay áo Diêu Như Chân "Chị à, hai người.." Tống Diễn An cũng ngơ ngác "Anh à, hai người quen nhau hả..?" "Bạn cùng trường cấp ba." Diêu Như Chân.
"Bạn cùng lớp cấp ba." Trì Thiên Lương.
Hai người lại nhìn nhaụ "Không thân." Diêu Như Chân.
"Người quen." Trì Thiên Lương.
Ăn ý một cách đáng sợ.
Diêu Như Chân quay sang định tìm Dương Lạc Lạc đánh trống lảng nhưng không biết cô nàng đã trốn đâu mất rồi.
Chậc, nhỏ này đúng là giỏi trốn.
Diêu Như Chân chỉ đành tự cứu lấy mình, nhoẻn miệng cười