Vạn Dung rất thích, cũng rất hài lòng về đứa nhỏ này.
Huống hồ, nhà họ Nghiêm cực kỳ giàu có và quyền thế. Quan trọng nhất là gia phong nghiêm cẩn đoan chính.
Không giống như một số gia đình khác, tình nhân bên ngoài lộn xộn giống như mớ chỉ gai, con riêng nhiều không kể xiết.
Vạn Dung còn nghe nói công ty Kiến Trúc Lâm Thị của nhà họ Lâm đột nhiên tìm đến con gái riêng đang ở bên ngoài.
Vạn Dung sửa sang lại váy cho Mộc Trạch Tê.
“Mẹ đã hỏi thăm rồi, 8 giờ Nghiêm Kỷ sẽ xuất phát! Bác Lại đang đợi dưới lầu, con mau đi đi nếu không sẽ đến muộn mất!”
Vạn Dung không từ thủ đoạn muốn tìm hiểu rõ ràng mọi thông tin, chỉ để con gái có thể leo lên thái tử Nghiêm Kỷ của nhà họ Nghiêm.
Còn lấy một phần tiền lương của mình thuê xe sang đưa đón con gái.
Vì an toàn của con, cũng vì mặt mũi của mình, vậy nên bà không thể để con gái bị học sinh giàu có quyền thế trong trường Hoa Thịnh coi thường.
Mộc Trạch Tê đã đến cổng trường từ lâu, người đến người đi đều là học sinh mới đến nhập học.
Rất nhiều người qua đường đi ngang qua, có người dám quang minh chính đại nhìn cô chằm chằm nhưng cũng có người chỉ ngượng ngùng liếc trộm.
Thiếu nữ với nhan sắc tinh xảo kiều diễm như hoa, vóc dáng đẫy đà, dáng người cao ráo, quyến rũ cùng với khí chất xuất chúng.
Ngay cả khi ở trong đám đông cũng rất nổi bật.
Mộc Trạch Tê đã quen với ánh mắt đánh giá của người khác, đã quen với việc làm đóa hoa rực rỡ chói mắt nhất trong vườn.
Cô biết, chỉ những người xinh đẹp xuất chúng nhất trong đám đông mới nhận được sự chú ý và hấp dẫn từ người khác.
Chiếc xe phục cổ thương hiệu quốc gia mang tính biểu tượng của nhà họ Nghiêm từ từ chạy qua người Mộc Trạch Tê.
Một thiếu niên cao ráo từ trên xe bước xuống, trên người mặc đồng phục nghiêm chỉnh, bản thân hắn toát ra sự thanh thoát nhưng lại mang theo một loại cảm giác sang trọng và cao quý.
Mộc Trạch Tê nhìn thấy hình bóng quen thuộc nhưng có phần xa lạ kia, hô hấp có chút khó khăn, trái tim đập mạnh như đánh trống.
Mộc Trạch Tê hít sâu vài hơi, căng thẳng vuốt lại mái tóc để đảm bảo bây giờ mình là người xinh đẹp nhất.
Sau đó, cô vội vàng chạy tới, chủ động chào hỏi với giọng điệu kinh ngạc, như thể trùng hợp gặp được anh.
“Anh Nghiêm? Anh có phải là anh Nghiêm không? Lâu rồi không gặp!”
Để tỏ ra thân thiết, Mộc Trạch Tê cố ý gọi bằng cách xưng hô của cô với anh khi còn bé.
Nghiêm Kỷ nghe thấy tiếng ai đó gọi mình nên quay người lại, dưới ánh mặt trời thiếu nữ với làn da trắng trẻo nở nụ cười rạng rỡ lọt vào mắt anh.
Cô có dáng người đầy đặn, da thịt mịn màng, toàn thân tươi ngon mọng nước, đẹp đến mức kinh người.
Nghiêm Kỷ sững sờ trong giây lát.
Môi hồng, cái mũi cao thanh tú. Đôi mắt trong sáng và đuôi lông mày cong cong. Khuôn mặt xinh đẹp mang theo nét kiều diễm mềm mại.
Trong đầu Nghiêm Kỷ thoáng cái hiện ra ký ức lúc nhỏ có một cô bé thường xuyên đuổi theo mình không ngừng gọi anh Nghiêm, cô bé tỏa ra mùi thơm của sữa hạnh nhân, dáng vẻ tinh xảo như một con búp bê Tây Dương.
Búp bê nhỏ nén nước mắt không dám khóc.
Chỉ là bây giờ búp bê nhỏ đã lớn lên thành một thiếu nữ duyên dáng, thướt tha.