⬅ Trước Tiếp ➡
Lông mi của Nghiêm Kỷ run lên, trả lời một tiếng: “Bé Tê, Mộc Trạch Tê.”
Mộc Trạch Tê thấy Nghiêm Kỷ còn nhớ mình, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ hơn.
Mộc Trạch Tê xấu hổ cắn môi, đưa tay vén tóc ra sau tai để lộ cần cổ trắng nõn.
“Thì ra anh vẫn còn nhớ em, anh Nghiêm. Em là Mộc Trạch Tê, trong chim khôn chọn cành mà đậu.”
Mộc Trạch Tê tiếp tục kéo gần khoảng cách, giọng điệu mang theo sự mất mát và ủy khuất: “Hồi nhỏ em còn thường xuyên chơi với anh Nghiêm, em còn tưởng rằng chỉ có mình em nhớ anh thôi.”
Cô nhất thời ngượng ngùng cúi đầu, sau đó cẩn thận ngước mắt lén nhìn anh.
Một đôi mắt hồ ly quyến rũ trêu ngươi toát ra vẻ vô tội khiến lòng người rung động.
Mỗi một động tác trên người cô đều mang theo một tâm tư nhỏ.
Nghiêm Kỷ lựa chọn không trả lời, gạt bỏ đề tài này sang một bên: “Bạn học Mộc Trạch Tê, cậu cũng đến trường cấp 3 Hoa Thịnh báo danh sao?”
“Vâng.”
Mộc Trạch Tê có chút ngượng ngùng nhìn đồng phục màu trắng xanh của trường cấp 3 Hoa Thịnh trên người Nghiêm Kỷ.
Hôm nay phải mặc đồng phục học sinh, nhưng cũng không bắt buộc, bởi vì muốn đẹp mà Mộc Trạch Tê chọn một chiếc váy màu trắng.
Mộc Trạch Tê cười gượng một tiếng, lập tức nói sang chuyện khác.
Cô nhìn xung quanh một chút, cảm thấy không quen thuộc lắm, nhỏ giọng nói.
“Thật là trùng hợp, cũng may em gặp được anh Nghiêm, em vẫn chưa biết phòng học ở đâu. Em có thể đi theo anh Nghiêm để tìm phòng học không?”
Nhìn có vẻ như là cẩn thận từng chút đưa ra yêu cầu, nhưng thực chất quyền chủ động hoàn toàn nắm trong tay của Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ bỗng nhiên cười một tiếng, thoáng dừng lại một chút sau đó gật đầu, nhưng vẫn chưa lên tiếng.
Mặc dù, Mộc Trạch Tê không rõ anh cười cái gì nhưng thấy anh đồng ý thì thở phào nhẹ nhõm, đuổi theo bước chân của anh.
Là trùng hợp? May mắn gặp được?
Nghiêm Kỷ đã đến từ sáng sớm. Nhưng ngại phiền phức không muốn vào trường để đối phó với một số lãnh đạo đến vì nhà họ Nghiêm.
Cho nên anh đã ngồi trên xe chơi điện tử rất lâu.
Lúc nghỉ ngơi, anh nhìn thấy một thiếu nữ thường xuyên được người qua đường xúm lại vây xem.
Vì hơi xa, Nghiêm Kỷ chỉ nhìn thấy mái tóc xoăn đen và làn da trắng nõn cùng với một đôi chân thon dài gợi cảm của thiếu nữ.
Hóa ra là cô ấy.
Hai người sánh bước bên nhau.
Mộc Trạch Tê kiểm soát khoảng cách rất tốt, không quá xa cũng chẳng quá gần, chỉ cách nửa cánh tay.
Sẽ không khiến người ta cảm thấy bị xúc phạm nhưng vẫn cảm giác được sự tồn tại gần gũi của cô, cũng có thể đảm bảo người ta có thể gửi được mùi hương trên người của mình.
Nước hoa trên người Mộc Trạch Tê là do đích thân Vạn Dung chọn, mùi hương tươi mát nhưng vô cùng quyến rũ, cao cấp, đó chính là điểm nhấn để tạo nên sự khác biệt.
Giác quan của Nghiêm Kỷ rất nhạy.
Bỗng dưng anh ngửi được mùi hạnh nhân quen thuộc trên người thiếu nữ, nhưng xen lẫn với một ít mùi nước hoa cao cấp, nhất thời cảm thấy mùi hương chẳng ra làm sao.
Mộc Trạch Tê trong chim khôn chọn cành đậu? Thật là một cái tên hay.
Cô vẫn như trước không thay đổi gì cả, luôn có mục tiêu rõ ràng và ham lợi ích.

⬅ Trước Tiếp ➡