⬅ Trước Tiếp ➡

"Khụ...khụ..." Hô hấp thông thuận, hít thở gấp làm Tô Ly ho khan không ngừng.
"Tôi còn có thể làm được gì chứ, chúng ta cũng đã kết hôn rồi, tôi về nhà tân hôn của chúng ta hẳn là chuyện bình thường." Tô Ly cẩn thận nhìn Tạ Đình nói, trong mắt Tạ Đình đã tràn đầy không kiên nhẫn cô sợ cô trì hoảng thêm chút nữa hắn sẽ tiễn cô đi về phương xa.
Đừng cho là Tạ Đình buông lỏng khống chế là đã qua chuyện, dao găm vẫn còn kề sát bên cổ Tô Ly, chỉ cần cô nói điều gì đó đáng ngờ con dào này sẽ không tiếp tục cắm vào sàn nhà, mà là sẽ cắm vào cổ cô.
Có lẽ người khác sẽ không làm thế nhưng Tạ Đình chắc chắn sẽ làm vậy.
"Còn anh... Này, này anh không sao chứ ?" Tô Ly vẫn chưa kịp nói hết câu, Tạ Đình đã vô lực ngã gục xuống thân thể cô, lúc này Tô Ly mới ý thức được hắn bị thương.
Tô Ly hốt hoảng đẩy Tạ Đình ra, khuôn mặt điển trai thường ngày cũng trở nên tái nhợt không còn chút máụ
"Tạ Đình, Tạ Đình anh ổn chứ, nói với tôi là anh vẫn ổn đi " Tô Ly luống cuống tay chân lay động Tạ Đình, thấy hắn vẫn không có động tĩnh gì
cô bắt đầu trở nên hoảng sợ vô thố.
Xuất diễn của nữ phụ chưa bao giờ xuất hiện phân đoạn này, hơn nữa cô chỉ mới trọng hoạch tân sinh, trong lúc nhất thời Tô Ly không biết phải làm thế nào, trong đầu Tô Ly xuất hiện thật nhiều ý tưởng, có tốt có xấụ
Nếu bỏ mặt Tạ Đình chết tại đây, có lẽ cô sẽ thật sự không còn chút liên quan nào đến cốt truyện, cũng hoàn toàn tự do, dù sao cũng không ai
biết cô và Tạ Đình từng cùng nhau xuất hiện ở chỗ này.
Chỉ là cô có cảm giác nếu bỏ mặt Ta Đình tại đây sẽ xảy ra chuyện gì đó rất đáng sợ.
Hơn nữa lương tâm của Tô Ly không cho phép cô bỏ mặt người khác thấy chết mà không cứụ
Tô Ly không chần chờ thêm giây phút nào liền lung tung rối loạn sờ khắp người mình rồi lại sờ đến người Tạ Đình, cuối cùng cũng tìm thấy điện thoại bên trong túi quần của hắn.
Giữa lúc cô muốn gọi 115 để cấp cứu, Tạ Đình lại độ ngột nắm lấy tay Tô Ly, lực độ mạnh đến mức điện thoại rơi xuống sàn nhà.
"Đừng gọi, tôi không muốn đến bệnh viện." Tạ Đình thều thào nói, chỉ một câu nói mà dường như đã lấy đi hết sức lực của hắn.
Không muốn đến bệnh viện?
"Vết thương của anh rất nặng, không đến bệnh viện sẽ không trị được." Tô Ly nhíu mày lo lắng nhìn Tạ Đình nói.
"Không sao." Tạ Đình chẳng quan tâm nói, ngữ điệu bình thường tựa như người bị thương không phải là hắn.
"Vậy anh có bác sĩ tư nhân sao?" Thông thường các gia tộc thượng lưu đều có đội ngũ bác sĩ tư nhân chuyên biệt, không muốn đến bệnh viện thì gọi đến nhà.
"Không cần." Hắn lại là thái độ chẳng bận tâm gì, mặc dù cả người đã tái nhợt đến không thể lại tái hơn.
"Vậy tôi sẽ gọi bác sĩ của Tô gia." Tô Ly cũng không tiếp tục hỏi ý kiến của hắn nữa, tiếp tục kéo dài cô sợ hắn sẽ bị mất máu mà chết.
Tô Ly đứng dậy muốn đi lấy điện thoại của mình chợt bị Tạ Đình kéo ngã xuống người hắn.
"Này anh điên rồi sao " Tô Ly thật sự sợ va trúng vết thương của hắn làm thương thế của hắn càng nặng thêm.
"Không được kinh động người khác đặt biệt là Tạ gia."
"Cái này cũng không được cái kia cũng không được, chờ thêm chút nữa sẽ không ai cứu được anh đâụ" Tô Ly bắt đầu gấp gáp, cô không biết Tạ Đình muốn gì nữa.
"Không phải còn có cô sao?" Tạ Đình nhìn chằm chằm Tô Ly tựa như sợ bỏ sót biểu tình nào trên mặt cô.
"Tôi?" Tô Ly khó tin nhìn hắn nói.


⬅ Trước Tiếp ➡