⬅ Trước Tiếp ➡
Bà Lục hình như đã quen, nhìn chăm chú vào bóng dáng con trai lên lầu, thẳng đến khi nhìn không thấy bà mới ngồi lại chỗ cũ. Ninh Tri thu mắt, cho dù Lục Tuyệt có bệnh tự kỷ nhưng không có người mẹ nào là không thương con.
Cô đột nhiên nghĩ đến lời Bá Vương nói, nó đã từng nói qua, bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt có thể trị, cũng không biết có phải sự thật hay không.
Ninh Tri tìm được Lục Tuyệt ở thư phòng.
Lục Tuyệt mặc áo màu đỏ hoodie ngồi ở trước màn hình, thần sắc chuyên chú mà gõ bàn phím, Ninh Tri phát hiện, khi chỉ khuôn mặt Lục Tuyệt lớn lên đẹp, ngay cả tay hắn cũng đẹp, thon dài, xương ngón tay rõ ràng.
Trên màn hình đều là số hiệu, chỉ liếc mắt một cái, Ninh Tri xác định là thứ mà cô xem không hiểụ
Trong trí nhớ, Lục Tuyệt không thích cùng người khác tiếp xúc, lại rất thích cùng máy tính giao tiếp, nguyên chủ đối với Lục Tuyệt không chú ý nhiều lắm, Ninh Tri chỉ biết Lục Tuyệt có tham dự vào việc nghiên cứu, phát minh một sản phẩm của tập đoàn Lục thị, lúc trước mỗi ngày hắn sẽ đến tập đoàn Lục thị đi làm, nơi đó có văn phòng chuyên dụng cho hắn.
Nhưng từ sau khi bệnh của Lục Tuyệt trở nặng, hắn không muốn ra ngoài.
Vì lấy lòng Lục Tuyệt, Ninh Tri tiêu phí tâm tư làm chút bánh hoa hồng, một khối bánh nho nhỏ có hình cánh hoa xinh đẹp, trong suốt, ở giữa có kẹp cánh hóa hồng màu đỏ, tinh xảo, mềm mại thơm ngọt.
Đây là món đồ ăn ngọt duy nhất cô biết làm.
Lục Tuyệt mặt vô biểu tình nhìn màn hình máy tính, đối với việc cô xuất hiện cũng không có phản ứng.
Ninh Tri kiên nhẫn, cô ghé sát vào Lục Tuyệt, thanh âm thấp thấp nhu nhu, thực dễ nghe, “Lục Tuyệt, em cố ý làm đồ ăn ngọt cho anh, có muốn nếm thử không?”
Bàn tay gõ bàn phím dừng lại.
Ninh Tri nhếch khóe môi lên, cô không có đoán sai, hắn thích người ta dịu dàng bên tài. Cô thả nhẹ thanh âm, ở bên tai Lục Tuyệt nói nhỏ, hắn mới có phản ứng.
“Nếm thử anh?” thanh âm khàn khàn của Lục Tuyệt vang lên, hắn rũ mi mắt xuống khẽ run.
Nếu không phải Ninh Tri có lên mạng tìm hiểu cách nói chuyện của người bị bênh tự kỷ, nghe được lời này của Lục Tuyệt cô nhất định sẽ hiểu lầm
“Đúng, anh có thể nếm thử.” Ninh Tri cầm một dĩa bạc kẹp một khối bánh hoa hồng lên, cô đặt ở tầm mắt Lục Tuyệt, “Tự anh ăn hay là em đút cho anh ăn?”
Lục Tuyệt nhấp môi, một hồi lâu, hắn mới trả lời “Tự mình, tự mình.”
“Được.” Ninh Tri đem dĩa bạc nhét vào trong tay của hắn, khi thu hồi tay, cô cố ý dùng đầu ngón tay xấu xa xẹt ngang qua lòng bàn tay hắn một chút.
Cô chính là bắt nạt hắn, khi dễ hắn ngốc, khi dễ hắn không phản kháng.
Môi Lục Tuyệt nhấp càng chặt.
Ninh Tri nhịn cười, “Mau ăn a.”
Lục Tuyệt đem một khối nhỏ bánh hoa hồng bỏ vào trong miệng.
Bánh hoa hồng trong suốt sáng trong, mềm mại kéo dài, nhân bánh không khiến ngườ ta ngọt ngấy, nhấm nuốt, giữa đầu lưỡi đều là mùi hoa.
Ninh Tri chờ mong nhìn hắn, “Ăn ngon sao?”
Lục Tuyệt không đáp lại.
Ninh Tri ghé sát vào hắn, thấp giọng hỏi “Lục Tuyệt, ăn ngon sao?” Cô vươn đầu ngón tay, đem nhân bánh hoa hồng dính ở bên môi Lục Tuyệt lau đi.
Lục Tuyệt cả kinh sửng sốt.
Trong nháy mắt, Ninh Tri nhìn thấy trên đỉnh đầu hắn bắn ra một mặt trời nhỏ.
Mặt trời nhỏ phát ra ánh sáng vàng
Một cái mặt trờ nho nhỏ có chút giống như icon dự báo thời tiết nhưng lại đáng yêu hơn. Nếu mặt trời nhỏ là vật thật, Ninh Tri hận không thể duỗi tay đi chọc một chọc.
Là cô làm điểm tâm ăn quá ngon, Lục Tuyệt cảm thấy thực vừa lòng?
Rốt cuộc cũng nhìn thấy mặt trời nhỏ, Ninh Tri vui vẻ muốn điên rồi
Cô nhanh gọi Bá Vương tới “Tôi phải làm sao để thu thập mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt?”
⬅ Trước Tiếp ➡