Bá Vương cũng kích động chủ nhân, cô chỉ cần chạm vào thân thể Lục Tuyệt một chút, mặt trời nhỏ liền sẽ thuộc về cô, cô có thể đem mặt trời nhỏ cất chứa, cũng có thể dùng mặt trời nhỏ đổi về hào quang đã bị Lâm Điềm Điềm cướp lấy.
“Trao đổi hào quang ” Cô chỉ còn lại có một ngày là sẽ chết, cần thiết phải lấy hào quang về, đáng tiếc là, một cái mặt trời nhỏ chỉ có thể đổi lấy về 1% hào quang.
Tiếp theo, Ninh Tri lại lần nữa tiến đến bên tai Lục Tuyệt, thanh âm mềm nhẹ, còn mang theo một cổ ý ngọt, “Nếu anh thích ăn, về sau em thường xuyên làm cho anh ăn” Dứt lời, môi cô nhẹ nhàng đụng vào tai Lục Tuyệt một chút.
Trong nháy mắt, trên đỉnh đầu Lục Tuyệt lại bắn ra một cái mặt trời nhỏ.
Thế nhưng lại biến thành hai cái
Ninh Tri đè lại cảm giác mừng như điên, xem ra Lục Tuyệt siêu cấp thích cô làm bánh hoa hồng.
“Có được không?” Cô lại nhẹ nhàng chạm vào tai hắn một chút.
Đảo mắt, hai mặt trời nhỏ liền xuất hiện ở trong đầu cô.
Ninh Tri cong cong môi, đem mặt trời nhỏ giao cho Bá Vương, “Tôi muốn đổi 2% hào quang.”
Bá Vương có được mặt trời nhỏ so với Ninh Tri còn muốn kích động hơn, thanh âm nó run run được, chủ nhân.
Ninh Tri đi đến trước gương, cô gắt gao nhìn chằm chằm chính mình trong gương.
Nháy mắt, màu da trên mặt cô giống như trắng hơn một chút, đôi mắt giống như cũng có thần hơn một chút, không hề dại ra, tử khí trầm trầm như vậy nữa.
Ninh Tri nhìn nhìn tóc, ngay cả đuôi tóc cô cũng ít chẻ ngọn hơn một chút.
Quả nhiên có hiệu quả
Cô không ngừng đánh giá chính mình trong gương, hận không thể một lần đem toàn bộ hào quang đoạt lại.
Qua một hồi lâu, cô xác định những nơi khác đều không có biến hóa mới hết hy vọng.
Trở lại trong thư phòng, lại nhìn về phía Lục Tuyệt mi mắt khẽ run, lỗ tai ửng hồng, an an tĩnh tĩnh ăn điểm tâm, ánh mắt Ninh Tri sáng rực, có thể làm cô khôi phục vẻ đẹp, còn có thể làm cô bất tử, đây chính là bảo tàng nhân gian
Rời khỏi thư phòng, Ninh Tri xuống lầu gặp phải Lâm Điềm Điềm.
Trên người cô ta mặc một chiếc váy màu vàng, hiện tại da của cô ta rất trắng, hoàn toàn có thể khống chế màu sắc tươi sáng như vậy.
Trong trí nhớ của cô, trước khi Lâm Điềm Điềm cướp đi hào quang của nguyên chủ, màu da của cô ta cũng coi như trắng trẻo chẳng qua là không được trắng bóng nõn nà không tì vết như hiện tại.
Hào quang đúng thật là thứ đồ tốt.
Cũng vì thế là Lâm Điềm Điềm muốn cướp đoạt hào quang, hơn nữa còn tham lam mà cướp đi toàn bộ của nguyên chủ.
“Tiểu Tri.” Ánh mắt Lâm Điềm Điềm dừng ở trên tay Ninh Tri, thấy trong tay cô cầm một cái đĩa sứ trắng, cô ta bèn mở miệng nói “Chị nghe người làm nói em đến phòng bếp nấu ăn cho Lục Tuyệt?”
“Có vấn đề gì sao?” Ninh Tri đánh giá Lâm Điềm Điềm, vừa rồi cô vừa mới lấy về 2% hào quang mà hình như cô ta vẫn chưa hề hay biết.
“Hai ngày nay em làm sao vậy? Sao chị lại cảm thấy thái độ của em với Lục Tuyệt hình như đã thay đổi.” Ngay cả ánh mắt Ninh Tri khi nhìn cô ta cũng thay đổ, Ninh Tri như vậy làm cho cô ta chợt thấy bất an.
“Chị cũng thay đổi.” Ninh Tri ghé sát vào Lâm Điềm Điềm, cười nói “Tôi phát hiện hình như hôm nay chị đen hơn một chút.”
Cô lấy về một chút hào quang, Lâm Điềm Điềm liền ít đi một chút, chỉ là do biến hóa quá nhỏ nên Lâm Điềm Điềm mới nhìn không ra mà thôi.
Ý cười trên khóe miệng của Lâm Điềm Điềm phai nhạt vài phần, “Tiểu Tri, đừng nói giỡn lung tung.” Cô ta dùng thanh âm dịu dàng nói với Ninh Tri, “Ngày hôm qua có một thương hiệu mỹ phẩm dưỡng da gọi điện thoại cho người đại diện của chị, họ nói muốn tìm chị làm người phát ngôn.”
Cô ta chính là muốn đánh vào mặt Ninh Tri.