Chương 13
Không khí trên sân khấu trở nên căng thẳng đến lạ. Nhìn ánh mắt cháy bỏng khát khao của người đàn ông kia, người ta có cảm giác – anh sắp khiến cô run rẩy đến bật khóc mất rồi.
“Cắt ” – Đạo diễn rốt cuộc không chịu nổi, hét lên dừng lại.
Nếu không ngắt ngay lúc này, e là Tạ Nghiên Lâm thật sự sẽ “ăn sống” Cố Kim Mộng ngay trên sân khấu mất.
Kịch bản vốn dĩ... đâu có viết như thế này
Cố Kim Mộng lập tức buông Tạ Nghiên Lâm ra, lau nước mắt theo phản xạ. Vì đứng ở góc quay nên cô không hề nhìn thấy ánh mắt vừa rồi của anh – ánh mắt đáng sợ ấy.
Cô hơi ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn về phía đạo diễn, không hiểu vì sao lại bị ngắt giữa chừng. Chẳng lẽ... là vì cô diễn không đạt?
Tạ Nghiên Lâm thoáng lộ chút tiếc nuối. Hơi thở mang theo mùi hương từ người Cố Kim Mộng vẫn còn lảng vảng quanh mũi, khiến anh không đành lòng. Anh khẽ cúi đầu, hít sâu một hơi – như để trấn áp bản thân.
Ngọt đến mức muốn mất lý trí.
Đạo diễn nhăn mặt, chống trán như thể đang chịu đựng cơn đau đầụ Cố Kim Mộng diễn thực sự rất tốt. Vai diễn An Tiểu Lâm là kiểu nhân vật mà nếu diễn không khéo sẽ khiến người ta cảm thấy phiền, nhưng cô lại khiến khán giả tin rằng – nhân vật ấy chính là cô.
Vấn đề lại nằm ở chỗ... Tạ Nghiên Lâm.
Dù không phải diễn viên chuyên nghiệp, nhưng anh diễn không hề gượng gạo – thậm chí có sức hút bất ngờ. Chỉ là... ánh mắt anh lúc saụ.. thật sự quá đáng sợ.
Giống như muốn nuốt chửng bạn diễn ngay tại chỗ.
Theo kịch bản, lúc này Thẩm Ly Ảnh mới chỉ vừa rung động, đâu phải đã yêu đến mức muốn “ăn” luôn nữ chính
Nhưng vì Tạ Nghiên Lâm là nhà đầu tư, đạo diễn cũng không dám ý kiến nhiềụ Đành phải quay sang Cố Kim Mộng
“Không tệ. Diễn rất tốt. Em là... Cố Kim Mộng đúng không?”
Cô gật đầu ngoan ngoãn “Vâng ạ.”
“Có tố chất lắm. Anh đoán đây là lần đầu em thử vai đúng không? Diễn được như vậy đã là rất khá rồi.”
Đạo diễn quay sang biên kịch Tào cười “Người cậu đề cử không tệ chút nào.”
Câu nói đó, ai nghe cũng hiểu – đạo diễn rất hài lòng với cô.
Ông nói tiếp “Nếu không có gì thay đổi, tối nay sẽ có thông báo chính thức. Em cứ về đợi tin là được.”
Chưa từng nói lời này với bất kỳ ai trong buổi thử vai trước đó – đủ để hiểu rằng trong mắt họ, vai An Tiểu Lâm đã gần như chắc chắn thuộc về Cố Kim Mộng.
Cô cảm ơn rồi rời đi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù diễn không thấy xấu hổ gì, nhưng phải đối mặt với nhiều người như vậy vẫn khiến cô căng thẳng tột độ.
Những người thử sau chắc chắn áp lực sẽ rất lớn. Nhưng Lâm Thời Sương thì không hề lo lắng, cô quay sang nhìn Tạ Nghiên Lâm, ánh mắt đầy hy vọng
“Nghiên Lâm, tiếp theo là anh diễn cùng em đúng không?”
Vừa rồi anh còn diễn với Cố Kim Mộng, giờ chắc chắn cũng sẽ diễn với cô chứ?
Nhưng trước ánh mắt trông chờ của Lâm Thời Sương, Tạ Nghiên Lâm chỉ đáp ngắn gọn
“Không.”
Nói xong, anh chào đạo diễn, rời đi ngay lập tức.
Cố Kim Mộng còn chưa đi xa, lúc này chắc vẫn có thể đuổi theo được.
Quả nhiên, cô vừa mới bước ra ngoài không lâu thì nghe tiếng Tạ Nghiên Lâm vang lên sau lưng – giọng lạnh lùng
“Mộng Mộng, đợi một chút.”
Cô giật mình.
Tạ Nghiên Lâm? Sao anh lại tìm cô?
Chỉ vừa nghe thấy giọng anh, cả người cô như bị điện giật, phản xạ như một con mèo bị rình bắt – lập tức tăng tốc bước đi.
Lại trốn?
Ánh mắt Tạ Nghiên Lâm tối sầm, sải chân đuổi theo nhanh chóng.